Người
ta nói “Những người hay cười là những người nhiều cảm xúc nhất”
Và
hôm nay…cảm xúc của em thật nhiều…
NGƯỜI
MÀ EM MUỐN YÊU!
Lại
một lần nữa em nói mình chia tay. Nhưng lần này em sẽ chẳng mạnh mẽ níu giữ cái
tình cảm không phải tình yêu đó.
Mình
gặp nhau sau hơn một tháng em chia tay cái người em gọi là tình đầu. Em lao
mình vào công việc để quên đi tình yêu đó, và khi đó em gặp anh_nhân viên SEO của
công ty đối tác. Bản hợp đồng kinh doanh đầu tiên của em_em gặp anh. Một lần gặp
trao đổi hợp đồng, một lần kí hợp đồng, một lần giao hàng, một lần kết thúc hợp
đồng. Và mình bắt đầu một “hợp đồng” mới. Mình là “Người yêu” của nhau. Có lẽ
vì cả hai đứa cùng cô đơn mà chấp nhận làm người yêu vội vã và mờ ảo. Mình cùng
sở thích, cùng đam mê, những lần nói chuyện dài,.. Mối quan hệ chẳng ai biết
ngoài hai chúng ta.
Cái
ngày em chọn rời xa Sài Gòn, mình cũng không gặp nhau. Đầu óc em trống rỗng, mà
đúng hơn chỉ có mỗi hình ảnh một người mà không phải là anh, anh bảo đó là lý
do anh không can đảm để đến.
Cách
xa nhau hơn ngàn cây số, anh vẫn hay gọi điện hát cho em nghe, hay những dòng
tin chọc em cười. Thế nhưng…em chưa một lần nhắn tin trước cho anh, trừ những
lúc em cảm thấy cô đơn.
Em
đã một lần nói mình chia tay…vì tình cảm của hai đứa mông lung và mờ nhạt lắm.
Anh bảo cho anh thời gian để làm em rung động, vì “anh thích em”. Em chấp nhận.
Vậy
là mình quen nhau một năm rưỡi, là người yêu ảo chừng ấy thời gian. Và chừng ấy
thời gian mình chẳng gặp nhau.
Hôm
nay em chủ động nhắn tin trước, và em lại bảo “mình chia tay”. Lần này em thật
sự dứt khoát với mối quan hệ này. Vì em biết có một người cần anh hơn em. Em
không tin tình yêu sét đánh, nhưng chị ấy nói với em là anh như thế khi lần đầu
nhìn thấy em. Em không muốn anh cứ chờ đợi và hi vọng vào một mối quan hệ không
có thật, cho dù em có lưu tên anh trong danh bạ là “anh yêu” hay mình có để
tình trạng quan hệ trên facebook thì nó vẫn là một mối quan hệ không thật.
Không phải em chờ ở anh cái ôm hay một nụ hôn, nhưng em chờ đợi cái gọi là tình
yêu ấy. Có người cần anh, chờ anh nhường ấy thời gian. Vậy nên… “mình chia tay
thật sự anh nhé!”.
Anh
bảo : “nếu một ngày mình gặp lại nhau … ???”
Em
nói : “Nếu một ngày mình gặp lại nhau..em nghĩ mình sẽ yêu anh ( vì anh là người
con trai tuyệt vời ). Và giờ… đừng liên
lạc với nhau nữa nha anh. Em sẽ nhớ anh!”
Anh
: “Ừm…anh…”
Em
không chờ anh nói hết câu, vì em sợ lại có gì nếu kéo cái thứ tình cảm không rõ
ràng này. Em thật sự muốn yêu anh, nhưng tình cảm này lại không vậy.
Có
người cần anh, cần anh hơn em nhiều. Một năm rưỡi qua, cảm ơn anh vì để trong
lòng em biết mình đang có một tình yêu.
Mối
quan hệ không có ai biết, đến hồi kết em lại muốn bộc bạch ra tất cả.
Cảm
ơn anh nhiều lắm !
Hạnh
phúc thật nhiều nha anh !
Nếu
một lần nữa mình đi lướt qua nhau, em nhất định sẽ đứng lại và gọi tên anh.
Nếu
một lần nữa chúng ta thấy cần nhau, em sẽ yêu anh thật nhiều.
Anh_Người
mà em muốn yêu !
Bình
Nguyên


...
ReplyDeletegặp nhau lần thứ nhất là ngẫu nhiên
ReplyDeletegặp nhau lần thứ hai là hữu duyên
gặp nhau lần thứ ba định mệnh
Để là định mệnh của nhau đâu có dễ dàng !
Delete