Quảng cáo

Thursday, 18 December 2014

Vì trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ gặp lại nhau ???

Vì trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ gặp lại nhau ???

Người ta nói: " Vì trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ gặp lại nhau" 
Đã bao lần tôi thử hình dung ra nếu một ngày quay lưng lại với anh, chúng tôi sẽ như thế nào? 
Chẳng phải hy vọng nhưng rồi cũng đến, cũng quay lưng về hai phía khác nhau như chưa từng quen biết. 
Do trái đất hình tròn, nên cho dù xoay lưng về hai phía và đi với tốc độ khác nhau bạn vẫn sẽ gặp lại nhau. Đôi khi chẳng phải còn duyên và có nợ mà đơn giản là duyên phận giữa chúng ta chưa bao giờ đúng nghĩa. Có bao lần bạn đau khổ vì một mối tình dỡ dứt lương duyên? Đã bao lần bạn tự hỏi sẽ chẳng có thể yêu một ai khác. Nhưng rồi một ngày người yêu thương kia cũng chỉ là quá khứ, đơn giản vì hiện tại ban tặng cho bạn một nữa trái tim, chưa chắc hoàn hảo hơn nhưng yêu thương bạn nhiều hơn. Và rồi một ngày chắc chắn trên con đường chẳng nhìn về nhau, bạn sẽ gặp lại "người cũ" 
Ừ thì... Trái đất tròn đấy, nên gặp lại nhau. DÙ yêu thương lùi sâu vào kí ức của quá khứ, thì bạn vẫn sẽ gặp lại "người cũ" vài lần nữa. Nhưng cũng vì trái đất tròn nên bạn và cái người được gọi là cũ cũng chỉ lướt qua mà chẳng hề dừng lại. 
1 lần - 2 lần - n lần đó là duyên, không phải nợ!
 
 
                                                                              Mai Bình Nguyên - 2014

Đôi lúc ... " Mình sẽ thấy nhớ nhau"

Đôi lúc ... " Mình sẽ thấy nhớ nhau"

Đôi lúc ....
        “Mình sẽ thấy nhớ nhau”



Lâu lắm rồi, hôm nay lục lọi ít đồ cũ tự dưng thấy hai tờ giấy, tò mò dở ra xem, mới nhận ra là câu truyện mình viết năm cấp 3 hay đúng ra là một lá thư chưa được gởi. Gần bốn năm từ khi viết câu chuyện đó, mọi thứ giờ thay đổi quá rồi, bản thân cũng lớn lên rất nhiều.
Lật lại trang viết, đọc lại những nét chữ lêu xiêu, xấu xí lúc đó của bản thân mà thấy nhớ nhớ. Giọng văn đó đúng chất một đứa giữa con nít và trưởng thành, ngộ ngộ nhưng cũng yêu phếch.
Xấp xỉ 4 năm rồi những điều viết ra giờ là một kỉ niệm đẹp vô cùng ...

TN – năm  2010
                                  Sư phụ - Đệ tử
                                                                      ( “Mình sẽ mãi mãi ... bên nhau!” )
                                                                                 ( Tặng đệ tử ... )
                                                                                
    “Năm nay cả hai đứa đều đã 12 cả rồi, đã ba năm trong ngôi trường THPT nhưng 2 năm qua nó chẳng biết là trên thế gian này lại có sự hiện diện của hắn. Lúc học 11 nó nghe tụi bạn đồn đâu đó thông tin về hắn _ anh chàng nam sinh thanh lịch của A1, mặc kệ, nó không quan tâm, bởi nó đang là “nữ vương” của cái vương quốc gồm toàn những nàng công chúa. Nó không quan tâm điều gì ngoài cái vương quốc lắm điều thú vị mà nó đang cầm đầu.
Và rồi trường thiếu đất để nhiều vương quốc cùng tồn tại. Vương quốc của nó phải giải tán, mỗi đứa lạc về một phương, nó thì trôi dạc vào một nơi mà được toàn cư dân 12 gọi là cái chùa của 47 nhà sư trung thành và nó là nhà sư thứ 48. Đâu đó vài nàng trong vương quốc siêu quậy cũ của nó lạc vào cái vương quốc điên loạn nhất khối _ A1 _ vương quốc của hắn. Bước đầu đã có mấy cô nàng bị “ngất ngây như con gà tây” bởi hắn.
Qua chốn mới, nó như bị cùm chân trong một không gian chật hẹp và xa lạ, nó cảm thấy buồn lắm khi phải xa cái vương quốc yếu dâu của mình, nhưng cho dù mỗi đứa có mỗi phương mấy nàng vẫn hay tụ tập lại trên hàng lang mỗi giờ ra chơi để tám đủ thứ trên đời, và tụ điểm tụ tập của mấy nàng ( trong đó có nó ) là hành lang ngay sát lớp hắn. Rồi... vài lần vô tình trông thấy hắn, nó cảm thấy điều gì đó lạ lạ trong cảm giác của mình “ Lạ hen?” nó cũng không hiểu nổi nữa. Hắn cười rất duyên . “Chết rồi!” Nó nghĩ, rồi lại gạt qua. “Không phải đâu. Vớ vẩn!” . Nó vẫn hay nghĩ một mình và cười một mình vì điều mà nó cho là vớ vẩn _ vì hắn. (>_<)
Và trời xui đất khiến sao thằng chiến hữu thân cận của nó lại chơi cực thân với hắn và lại không biết hên hay xui mà nó lại hay đại chiến với thèn nhóc đồng môn và hàng xóm của hắn. Cũng không biết thế nào mà hắn lại chui vô nhóm học thêm Vật lý của nó, mảnh đất duy nhất mà nó trung thành 3 năm cấp 3. Dù sao nó cũng cảm thấy tự hào vì mình là lính cũ và nhìn hắn bằng con mắt “bất cần một tên lính mới”
Hắn. . . Ấn tượng của nó lúc này chỉ là cười, hắn lúc nào cũng cười và cười . Chấm hết! .Hắn luôn đi cùng thằng nhóc mà nó hay “chí chóe”, lúc nào cùng vậy, nó với thằng nhóc kia tranh cãi là hắn lại chỉ cười (mê li +_+ ). Trong lớp học thêm, lúc cả nhóm đùa giỡ hắn cũng chỉ cười, cũng không biết tự lúc nào nó nói chuyện và cũng dần chơi với hắn, có những lúc còn được đà đánh nhau và “chí chóe” nữa chứ. Lúc học thêm mặc mấy cô cậu nhóc cứ nói chuyện , thầy ra bài tập thì hắn cứ cắm cúi làm bài, đôi lúc nó còn nghĩ hắn...bị trầm cảm..  .
Vậy là biết nhau rồi...biết qua những lúc nó đùa với thằng nhóc bạn hắn và tức qua lại quay sang trút lên cả hắn ( vì hắn cười ghét lắm ! ^^ ) . Đôi lúc nó cảm giác thích nếu có một người bạn như hắn, là bạn thân thật sự chứ không đơn thuần như thế này. Và đôi khi ích kỉ chỉ muốn hắn là bạn của mỗi mình nó thôi. Bản thân nó cũng chẳng hiểu mình đang nghĩ gì “Tự dưng lại nghĩ... kì cục”.

Rồi bản lĩnh của một kẻ từng cầm đầu vương quốc của toàn con gái, nó cảm thấy cần làm điều gì đó để có một tình bạn chắc chắn hơn. Nó chủ động nói chuyện với hắn nhiều hơn. Giờ nó cảm thấy hắn không như nó nghĩ, hắn dễ gần, vui tính, hay cười , hay nói chuyện với nó ( mà không phải ai cũng vậy J ) . Cũng không hiểu sao ... nó cảm thấy hắn rất quan tâm đến nó. Hắn hay bắt nạt nó, nhưng chỉ cần đánh nó hơi đau làm nó bù lu bù loa lên là thế nào hắn cũng cam tâm để nó đánh lại. Mỗi lần xe nó hư là hắn trưa nắng đạp xe gần chục cây số lên chở nó đi học và an phận chịu nó sai bảo mà chẳng hề than vãn. Lại cũng không tài nào hiểu nữa, tuy hai đứa khác lớp nhưng ngày nào cũng gặp nhau, mỗi lần gặp nhau thế nào hắn cũng cười tươi hết biết.
     Thời gian trôi qua, không biết tự bao giờ, mức độ thân giữa nó và hắn ngày một tăng lên, cũng không biết tự bao giờ nó đã nhận hắn làm đệ tử và hắn ngoan ngoãn gọi nó là sư phụ. Hai đứa cứ thế sư phụ - đệ tử. Nó lúc nào cũng nói, cũng cười và càng nhiều hơn khi gặp hắn. Và chắc có lẽ cho dù hắn cao lớn hơn nhưng lúc nào nó cũng thắng trong các cuộc chiến tranh nên hắn an phận mà tôn nó làm sư phụ. Chẳng bao lâu, hắn – nó, đệ tử - sư phụ thân nhau rất nhiều, nó hay kể chuyện hắn nghe, những lúc vui và cả những lúc buồn nhất. Nó nhận thấy hắn chín chắn hơn nó nghĩ, nói chuyện với hắn nó thấy lòng mình ấm áp hơn, và cảm thấy được quan tâm nhiều hơn từ một thằng con trai.
Cái lúc thi tốt nghiệp nghề, làm bài không tốt ra khỏi phòng nó cứ đánh mạnh vào lưng hắn cho đỡ tức, cứ thế mà hắn an phận chịu trân, chẳng nói chẳng rằng, làm nó thấy cứ tội tội.
Vậy mà mấy ngày sau, vừa đi vào cổng trường gặp hắn, hắn bảo “Sư phụ! Điểm thực hành của sư phụ không sao đâu. Không out đâu mà lo.” Nó đưa hai con mắt nhìn hắn, hắn cười tươi nói tiếp “Bữa thấy sư phụ buồn, đệ tử gặp cô hỏi dùm rồi.” ... Trời ơi!Lúc đó nó chỉ muốn ôm chầm lấy hắn mà thôi. Thấy thương hắn quá trời, nó hỏi đi hỏi lại nhiều lần “Cảm ơn đệ tử!Thương đệ tử nhất trên đời.” Chắc...không con nhỏ nào mạnh miệng nói thương một thằng con trai như nó, mà mặc kệ, nó nói thật mà...nó nghĩ vậy rồi cười.
     Một lần nữa, lại không hiểu sao? Cả khối 12 được chuyển qua dãy phòng mới xây, cái chùa lớp nó nằm dưới cái lớp hỗn độn của hắn. “Chắc lại duyên nữa đây!” . Nó lại nghĩ và cười.
Một hôm, nó cũng không nhớ rõ, nhưng chắc chắn trong cuốn sổ tay của nó đã có rồi. Một ngày tưởng bình thường như mọi ngày. Hôm đó nó cùng hai nhỏ bạn lên lớp của hắn, đơn giản là tìm đồng bọn, ai ngờ lúc về mới đi được mấy bước thì mấy cu cậu lớp hắn đã bao vây nó. Bao nhiêu là nam nhi lớp hắn, dàn trận mặc cho nó tìm cách chui, lũi, chuồn điều không thoát khỏi cái ma trận cao lớn đó. Rồi ở đâu hắn xuất hiện, bước tới chỗ nó, thấy hắn nó lóe lên tia sáng duy nhất là người duy nhất nó có thế abu lúc này. Nó đưa con mắt thảm thương lên cầu cứu hắn “Đệ tử cứu sư phụ”. Hắn cười, nhưng cũng chẳng hiểu sao một mình hắn có thể đưa nó qua mớ con trai lớp hắn đang quậy, nếu mấy thằng nhóc kia không đồng ý.Rồi hắn đưa tay ra “nắm tay đệ tử đi, đệ tử cứu sư phụ cho”, nó nhìn hắn bằng ánh mắt hình banh gù, @_@ “Gì hả?” , “Nói thật mà!” Hắn nói. Nó ngớ ngẩn “Nắm tay là được đúng không?”. Mấy thằng nhóc lớp hắn lại nói vào “nắm tay mới cho qua”. Nó nhìn hắn lưỡng lự, rồi cười. Nó nắm tay hắn, nhưng không phải bàn tay, mà là cổ tay. Cái áo sơ mi trắng dài bấm nút ở cổ tay, nó nắm lên cái tay áo của hắn rồi cười tít. Hắn cũng bật cười bởi cái hành động ngớ ngẩn mà khôn ơi là khôn của nó. Rồi hắn đi trước nó đi sau, cứ thế xuống chân cầu thang nơi mấy con bạn nó đang chờ.Thoát khỏi rồi, nó biễu môi chọc tức mấy thằng nhóc lớp hắn như đắc thắng, rồi nhìn xuống tay ngớ người vì nãy giờ vẫn nắm chặc tay hắn chưa chịu buông. Nó đỏ mặt rồi ngượng ngùng buông tay, nhưng không quên cảm ơn hắn_ cảm ơn đệ tử của nó, tự dưng nó cảm thấy buồn cười, lần đầu tiên nó nắm cổ tay một thằng con trai trong một tình huống như phim vậy, nó cười rồi quay đầu về lớp và hắn cũng đang cười (nó cảm thấy vậy J )
     Sau đó tụi lớp hắn và mấy nhỏ bạn vẫn hay ghẹo nó chuyện đó, nhưng lúc nào nó cũng cười tít “đệ tử phải cứu sư phụ thui hà!”. Và mặc cho tụi kia có cứ mang ra đùa hoài đi nữa thì nó và hắn vẫn không bao giờ nhắc chuyện đó ( Ngại =_= ). Hắn vẫn luôn cười nhiều hơn khi gặp nó và vẫn an phận để nó đánh bại dài dài. Cứ thế sư phụ - đệ tử hoài. Đã có lần hắn nói vui với nó “ cho dù trời sập đi chẳng nữa để tử vẫn thương mình sư phụ à!”
“Nhưng đệ tử nè! Có lẽ sư phụ thương đệ tử nhiều hơn đệ tử thương sư phụ luôn đó ^_^”   ”
                                                                                                           

Đà Thành  – năm  2014
22 Tuổi, nó nhìn lại bản thân, rồi nhìn lại quá khứ, tình cảm lúc trước cứ nhầm lẫn là thương nhưng lại là thích. Hắn và nó cứ thế thành một đôi tự lúc nào chẳng biết, hai đứa ở nhau bên cạnh nhau ngót 2 năm, cả năm 12 và năm nhất đại học. Nhưng rồi thời gian chẳng thế giữ chân được lâu 1 trong  2. Hay chính xác vì một chuyện mà hai đứa quyết định rời xa nhau. Và đến giờ, bất kể không gian hay thời gian nào tụi nó cũng chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa.Nhưng nó vẫn luôn thầm nghĩ, cho dù những tình cảm trước kia không còn nữa nhưng đôi lúc “mình sẽ thấy nhớ nhau!”
                                                                                     Mai Bình Nguyên

Hoa Ti Gôn

HAI SẮC HOA TI GÔN 
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ đến với yêu đương.
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: “Hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi”.
Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy”.
Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời gian khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.
Từ đấy thu rồi thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ.
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người.
Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm phai.
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi.
Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò.
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không
Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?
(TTKH)

Mình cũng như bao người con gái khác,thích hoa, nhưng mình lại không say đắm hoa hồng vì tình yêu vĩnh cửu mà loài hoa đó mang lại.
Mình say đắm 3 loài hoa :
Oải Hương, Tử Đinh Hương, và có lẽ si mê nhất là Hoa Ti Gôn.
Vì là si mê nên hôm nay mình chỉ muốn nghĩ về nó_ Hoa Ti Gôn.
Chắc hẳn vì mình biết nó sớm nhất trong trong 3 loài hoa đó. Và càng say đắm hơn nhiều khi mê mệt nhà thơ bí ẩn ấy _ TTKH và mê muội mất "Hai sắc hoa Ti Gôn" từ nhỏ.
Hôm nay bất chợt nghĩ về Ti Gôn nên lại lôi ra tản mạn.
Người ta biết đến hoa Ti Gôn với loài hoa có hình quả tim bị vỡ, có lẽ vì thế mà nó là biểu tượng xót xa cho những mối tình không được trọn vẹn.
Vì truyền thống gia đình nên mình tiếp xúc với thơ từ nhỏ, lúc tiểu học mình đã nghe thấm lời giảng của ba, rồi thuộc lòng "đồng chí" hay "tiểu đội xe không kính" . Nhưng có lẽ mình chẳng duyên nợ gì với dòng thơ đó . Mà lại đi yêu đương bài thơ không được học.
Mình nhớ như in năm lớp 6 nghe chị 2 lẩm nhẩm :
"Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ đến với yêu đương."
Rồi bị nghiện từ lúc nào không hay.
Tò mò nhà thơ đó, tò mò về loài hoa đó và cả câu chuyện tình tan vỡ đó. Chắc hẳn vì vậy mà yêu loài hoa này lúc nào không hay. 
Học đến giờ này, mình muốn tìm hiểu lắm về nhà thơ bí ẩn đó, nhưng người ta nói đó là một ẩn số. Và chắn hẳn vì nó là ẩn số mà mối tình đó càng đau đớn hơn. Và Ti Gôn lại mang nhiều ý nghĩa xót xa hơn.
Hôm nay... mình vô tình lại nghĩ về Ti Gôn hay đúng hơn là suy nghĩ về một mối tình đã tan vỡ, mà muốn đem Ti Gôn ra viết thành tâm sự .
4 bài thơ của TTKH thật sự làm mình đồng cảm sâu sắc. Nhưng...
Nếu mình được nói một điều với nhà thơ mình yêu quý nhất_TTKH mình vẫn sẽ nói "dẫu là mối tình tan vỡ hay gây đau đớn thì thật ra trước đó là khoảng thời gian hạnh phúc và bây giờ là những hồi ức đẹp" 
Đó là những điều mình đã thấy được trong "Hai sắc hoa Ti Gôn" và trong cuộc sống. 

Wednesday, 3 December 2014

Người mà em muốn yêu

Người ta nói “Những người hay cười là những người nhiều cảm xúc nhất”
Và hôm nay…cảm xúc của em thật nhiều…

NGƯỜI MÀ EM MUỐN YÊU!

Lại một lần nữa em nói mình chia tay. Nhưng lần này em sẽ chẳng mạnh mẽ níu giữ cái tình cảm không phải tình yêu đó.
Mình gặp nhau sau hơn một tháng em chia tay cái người em gọi là tình đầu. Em lao mình vào công việc để quên đi tình yêu đó, và khi đó em gặp anh_nhân viên SEO của công ty đối tác. Bản hợp đồng kinh doanh đầu tiên của em_em gặp anh. Một lần gặp trao đổi hợp đồng, một lần kí hợp đồng, một lần giao hàng, một lần kết thúc hợp đồng. Và mình bắt đầu một “hợp đồng” mới. Mình là “Người yêu” của nhau. Có lẽ vì cả hai đứa cùng cô đơn mà chấp nhận làm người yêu vội vã và mờ ảo. Mình cùng sở thích, cùng đam mê, những lần nói chuyện dài,.. Mối quan hệ chẳng ai biết ngoài hai chúng ta.
Cái ngày em chọn rời xa Sài Gòn, mình cũng không gặp nhau. Đầu óc em trống rỗng, mà đúng hơn chỉ có mỗi hình ảnh một người mà không phải là anh, anh bảo đó là lý do anh không can đảm để đến.
Cách xa nhau hơn ngàn cây số, anh vẫn hay gọi điện hát cho em nghe, hay những dòng tin chọc em cười. Thế nhưng…em chưa một lần nhắn tin trước cho anh, trừ những lúc em cảm thấy cô đơn.
Em đã một lần nói mình chia tay…vì tình cảm của hai đứa mông lung và mờ nhạt lắm. Anh bảo cho anh thời gian để làm em rung động, vì “anh thích em”. Em chấp nhận.
Vậy là mình quen nhau một năm rưỡi, là người yêu ảo chừng ấy thời gian. Và chừng ấy thời gian mình chẳng gặp nhau.

Hôm nay em chủ động nhắn tin trước, và em lại bảo “mình chia tay”. Lần này em thật sự dứt khoát với mối quan hệ này. Vì em biết có một người cần anh hơn em. Em không tin tình yêu sét đánh, nhưng chị ấy nói với em là anh như thế khi lần đầu nhìn thấy em. Em không muốn anh cứ chờ đợi và hi vọng vào một mối quan hệ không có thật, cho dù em có lưu tên anh trong danh bạ là “anh yêu” hay mình có để tình trạng quan hệ trên facebook thì nó vẫn là một mối quan hệ không thật. Không phải em chờ ở anh cái ôm hay một nụ hôn, nhưng em chờ đợi cái gọi là tình yêu ấy. Có người cần anh, chờ anh nhường ấy thời gian. Vậy nên… “mình chia tay thật sự anh nhé!”.
Anh bảo : “nếu một ngày mình gặp lại nhau … ???”
Em nói : “Nếu một ngày mình gặp lại nhau..em nghĩ mình sẽ yêu anh ( vì anh là người con trai tuyệt vời ).  Và giờ… đừng liên lạc với nhau nữa nha anh. Em sẽ nhớ anh!”
Anh : “Ừm…anh…”
Em không chờ anh nói hết câu, vì em sợ lại có gì nếu kéo cái thứ tình cảm không rõ ràng này. Em thật sự muốn yêu anh, nhưng tình cảm này lại không vậy.
Có người cần anh, cần anh hơn em nhiều. Một năm rưỡi qua, cảm ơn anh vì để trong lòng em biết mình đang có một tình yêu.
Mối quan hệ không có ai biết, đến hồi kết em lại muốn bộc bạch ra tất cả.
Cảm ơn anh nhiều lắm !
Hạnh phúc thật nhiều nha anh !
Nếu một lần nữa mình đi lướt qua nhau, em nhất định sẽ đứng lại và gọi tên anh.
Nếu một lần nữa chúng ta thấy cần nhau, em sẽ yêu anh thật nhiều.
Anh_Người mà em muốn yêu !


Bình Nguyên