Con gió rít que khe cửa, nhẹ nhàng ôm chòm vào những nỗi nhớ không tên.Cuộc
sống của con người ta vốn ngắn ngủi, nhờ có những dòng kí ức trãi dài , nó mới
chảy mãi....

Cũng như mọi ngày, hôm nay là một ngày muộn học.
Thầy giám thị hôm nay hình như đang tuần tra nơi khác, Phương khom người chạy
rồi núp, núp rồi chạy cuối cùng cũng tới bên cửa sổ lớp.Cái lớp vỏn vẹn 35 mạng
trong 1 cái giảng đường bé tẹo teo, không mặt đứa nào mà Phương không rõ.Thầy
vẫn chưa vào lớp, cái lớp BC vẫn như ngày nào, ồn ào hơn cả một cái chợ.
- Vọt cửa sổ đi mày. Thầy chưa vô ,nhanh lên _Như_ nhỏ cùng bàn hối thúc.
Kệ cửa thấp, vẫn cái thói quen thường xuyên, Phương bỏ ba lô trên bệ cửa, đặt 1
chân vào trong còn một chân tòn ten ở ngoài.
Bụp...balo bay ngay vô bàn đầu và nằm gọn trên mấy quyển tập của Hưng.
Thằng nhóc giật mình
- Con quỷ, hú hồn, ngày nào cũng vậy là
sao.Con gái con nứa..._nhóc cười tít mắt.
- Kệ tao..._Phương hí hửng.
Có cái gì đó nhộp nhộp dưới chân Phương, Phương cứ thế phản xạ ...Bốp, tên sao
đỏ không chịu được cú đá trời gián của tên cao thủ karate như Phương.Thế là
tiêu.
Trên cái bàn sao đỏ, Phương đang đối diện với cái tên một thời tường mơ tưởng,
còn giờ Phương ghét hắn cực kì, không hiểu sao ngày nào muộn học của Phương là
có mặt hắn, quyển sổ đen chắc giờ đầy tên Phương, hắn là sao chổi của Phương
vậy, trễ học một tí là thấy hắn, chắc kiếp trước hắn và Phương có mối thù chưa
giải quyết xong nên đổ nợ.
Phương vẫn đang hằm hằm suy nghĩ tới cái tên sao đỏ kiêm sao chổi đáng ghét thì
giật bén người...
- Mai Phương! Lần thứ 5 trong 7 buổi học trong tuần. Không kém thành quả tuần
trước là bao nhiêu.Em tính sao?
“ Hừm ...Hoàng Ân...cái tên đáng ghét.... ”
Chẳng biết giờ này sao Phương lại ghét hắn quá trời, sao nhiều đứa đi học trễ
quá trời mà hắn không bắt, mấy lần nó vọt cửa sổ thầy giám thị cũng tha, vậy mà
hôm nào hắn trực sao đỏ là hôm đó Phương tiêu đời.hic...
- Mai Phương!
Tiếng Hoàng Ân làm Phương giật mình...
Phương xị mặt, bộ mặt Phương giờ thảm thương hơn bao giờ hết.
- Anh!Tha cho em một lần này thôi, một lần thôi anh...hic....
Cái mặt Phương giờ chẳng khác chi cái bánh bao thiu, thảm thương hết chỗ
nói,nhưng với Hoàng Ân đó là chiêu quá quen mỗi khi anh gặp Phương.
- Em biết anh mà, không năn nỉ được đâu, sinh viên gì mà lúc nào cũng đi học muốn
lại nhảy cửa sổ nữa, sổ đầy tên em rồi nè.
Hoàng Ân đưa quyển sổ cờ đỏ về phía Phương.
Đúng là toàn tên mình_Phương lẩm bẩm, nhưng không thay đổi được gì,Phương cũng
chẳng ưa tên này nữa rồi, giờ ghi cũng được , miễn cho Phương về lớp học cùng
các chiến hữu là Phương vui rồi.
- Nhưng mà anh có thể châm chước cho em lần này.
Hoàng Ân vừa dứt lời.Phương hí hửng:
- Dạ được vậy em cảm ơn anh nhiều nhiều.cảm ơn anh nhiều nhiều ạ!
Vừa dứt câu Phương vội đứng lên tính chạy ào về lớp nhưng bị Hoàng Ân kiêu lại.
- Chưa xong em.Đâu đơn giản vậy.
Cái mặt lạnh như băng và cũng không kém khó hiểu của Hoàng Ân làm Phương thấy
hơi sợ.
- Chứ sao ạ?
- Hôm nay xe anh hư, nhưng trực sao đỏ chẳng ai về cùng lúc với anh, em chở anh
về nhà được không?
- Em?
- Ừm.
- Công tư không phân minh gì hết!hừm _ Phương xù mặt..
- Vậy chứ em chịu không.Nếu không được thì đành ghi sổ vậy chứ biết sao giờ...
Cái số Phương sao khổ thế không biết nữa, nhà trọ Phương gần trường nên chỉ đi
xe đạp giờ phải đèo tên con trai cao 1m8 chắc có mức chết...haizzzz....
Nhưng nếu không đồng ý chắc tháng này Phương chẳng còn được tới 1 điểm rèn
luyện.
- Nhà anh ở đâu.?
- Qua cầu sông Hàn đi tí là tới.
- Cầu Sông Hàn???? ‘O’ _ Phương hà hốc ...nhà em gần đây, em còn đi xe đạp đó!
- Có sao đâu.Được không? _ Hoàng Ân vừa nói vừa đưa đưa cuốn sổ đen ra phía
trước hăm he.
- Dạ....a.....a...Lúc về gặp ở đâu ?_ Biết làm sao giờ, Phương chỉ biết phải
chịu đựng số phận như đứa lái xe ôm cho tên sao đỏ đáng ghét này chứ không
tháng này Phương sẽ chết với thầy chủ nhiệm.
- Anh trực nên 5h30 mới về, phải tổng kết ngày nên hết giờ em cứ ra đây chờ anh
là được.
- Dạ....ạ......! haizzz...........................................
Thế là xong, giờ Phương chỉ ước gì hắn biến mất cho Phương đỡ khổ, không hiểu
sao trước kia Phương lại đắm đuối như cây chuối trước hắn chứ.Nhưng may sao
cũng chỉ một thời gian ngắn chứ không chắc Phương tiêu luôn quãng đời còn lại.
3 tháng trước :
Là môn thi thứ hai trong kì thi đại học, lại đi trễ , các bạn vào lớp cả vọn
vẻn Phương lót tót bước vào.
“ Trời ơi là trời! Sao thấy giám thị hôm nay đẹp trai kinh...
Trời ơi là trời! Làm sao mà làm bài nổi đây....
haizzzaaaa.....
Mà chắc là sinh viên năm 3-4 gì đó đi coi thi rồi, mặt trẻ quá trời....
Trời ơi!bận áo sơ mi trắng , bỏ thùng cà.Còn mắt kính cận....Chết mất thôi.”
Trong cái giây phút đầu tiên khi bước vào phòng thi, cũng là lần đầu tiên
Phương gặp Hoàng Ân, và bị chết ngất bởi cái vẻ ngoài đó, trong giây phút bài
vở cho môn thi ngày hôm đó cứ bay đi đâu mất tiêu, chỉ còn bay lửng lơ mấy cái ý
nghĩ “ Ơi! Trời ơi!” của Phương
Thế là sau ngày hôm đó, Phương luôn nghĩ tới cái tên bảnh trai đó, ngay lúc thi cũng ngó cho bằng được bảng tên
giám thị.Cái tên Hoàng Ân không biết từ lúc nào đã cứ ám ảnh tâm trí của
Phương.
Mấy đứa bạn thân Phương bảo Phương là đứa chỉ mê mấy “ ku cậu” như phim, chắc
bởi được gán cho cái bệnh “thương Hàn” mà bệnh tình mê trai đẹp của Phương ngày
càng trầm trọng.
Chắc cũng bởi vì vậy mà sau khi mối tình đầu đẹp như phim Hàn tan vỡ, nỗi đau
vẫn cứ dày vò Phương, bởi còn yêu người cũ hay là quá khứ ngọt ngào, đắng cay
cứ ngày đêm chợt về làm cho hình ảnh Hoàng Ân cũng chẳng bao lâu không thể tồn
tại trong tâm trí Phương được nữa.Hơn 1 tháng , Hoàng Ân cũng chẳng là gì trong
Phương, bởi hình ảnh Hoàng Ân đơn thuần là cơn gió thoáng qua làm Phương cảm
thấy cảm xúc trở lại, nhưng tình yêu đầu tiên, nỗi đau 1 năm trước làm Phương
vứt bỏ cái hình ảnh mơ mộng về Hoàng Ân, mà trở về thực tế của mình.Phương lại
vô cảm.
Nhập học trường mới, có lẽ bất ngờ nhất là Phương lại gặp Hoàng Ân ngay ngày
khai giảng.Tuần đầu nhập học , thực hiện công tác sinh viên , Hoàng Ân đại diện
cho năm cuối hướng dẫn lớp Phương những điều mới mẻ của trường đại học.
Mơ hồ, mờ ảo nhưng là thật, người đứng trước mặt Phương lúc này là Hoàng Ân,
vẫn áo sơ mi , vẫn mắt kính cận, không nhầm lẫn với ai được.Nhưng lòng Phương
chai sần với cuộc gặp lần này, Hoàng Ân đó, cũng là tên đẹp trai đó, nhưng
Phương gạt đi những ảo tưởng, bởi giờ Phương vô cảm lắm với anh chàng trước mặt
, và cũng có lẽ xa vời với những ảo tưởng của Phương.Hoàng Ân năm cuối rồi thì
chắc hẳn cũng có người yêu, nếu Phương cứ hoang tưởng thì phi lắm, dẹp qua một
bên anh chàng ở phía xa kia...
Phương không biết Hoàng Ân nhận ra mình không, hay biết mình là ai không, vẫn
là Phương thôi nhưng con bé cao lông nhông chỉ khác ở cái đầu tóc tới vai giờ
chỉ còn là cái đầu nấm ngố ngố.
“Không biết nhận ra mình không? Mà ra thì sao? Chắc không biết minh là ai đâu!
“
Mãi nghĩ về điều nên nghĩ...
Phương giật mình bởi tiếng nói lớn bên tai.
- Em kia...lo vô lớp vệ sinh lớp đi!
Cái giọng tên đáng ghét nào làm điếc cả tai.
Phương quay lại, Hoàng Ân nghiêm nghị nhìn Phương khó chịu.
Thế là từ cái giây phút đó, cái giờ khắc đó, từ một người Phương nghĩ là thích,
Phương chuyển ngay qua ghét.
Phương ghét Hoàng Ân, và chấm hết cho một mối tương tư .
Điểm rèn luyện tháng đầu tiên ở đại học của Phương cũng lè tè, bởi tên sao đỏ
có tên Hoàng Ân đó.
Cũng từ đó Phương chuyển thẳng cảm xúc thành thù hận,một mối thù mang tên “đười
ươi Hoàng Ân”.
Hoàng Ân nổi cả năm tư, nổi tiếng trong cả công tác đoàn trường và cả học tập,
mấy anh chị khóa trên không hiểu sao lại thích Hoàng Ân lắm, nhưng riêng Phương
và cả những thần dân lớp Phương, Hoàng Ân là sao chổi hắc ám của bên sao đỏ,
Hoàng Ân nghiêm khắc đến nỗi biến thành con kiến chui vào lớp cũng không thoát
khỏi Hoàng Ân khi đi muộn.Vậy đó, tên “Đười ươi” đó lại biến Phương thành osin
rồi.
Cuối ngày Phương chờ Hoàng Ân ở bàn sao đỏ nhưng rồi lại chẳng thấy hắn đâu.
- Cái tên chết bằm, ỷ lớn ăn hiếp nhỏ, bắt chở rồi biến đâu mất... “ đười ươi
Hoàng Ân” hừm...._Phương lẩm bẩm.
- Về thôi .
Tiếng Hoàng Ân từ phía sau làm Phương giật bén người.Cái mặt Hoàng Ân vẫn như
ngày nào, anh ta chẳng có một nụ cười, trong khi ngược lại Phương lại lứng tứng
, cười nhảy luyên thuyên cả ngày mà không biết mệt là gì.
Một con bé đầu tóc như cây nấm mario, đội cái nón có 2 con mắt to tướng, lưng
mang ba lô bự chà bá, mặt sơ mi trắng ngắn tay, quần kaki bó mang boot đen,
chạy chiếc martin màu hồng chở tên con trai cao lêu ngiêu mang cái cặp xách một
bên, ngồi như một tảng băng bự phía sau, vừa nặng vừa “lạnh”. >”<
Một cái ổ gà trước mặt, bụp!cái xe vồng nhảy dựng lên ,phản xạ Hoàng Ân giữ eo
của Phương khỏi ngã.
- Bỏ tay ra! _ Phương la lên.
- Anh xin lỗi!không cố ý! _ Hoàng Ân vội buông tay ra.
- Anh mà đụng vô người em, em đạp xuống xe đó _ Phương hằm hổ_nắm lấy ba lô á.!
Cái mặt Hoàng Ân vẫn im lặng và lạnh tanh, hai tay nắm lấy ba lô.Cảnh tượng
nhìn ngộ ngộ, tếu tếu.
Đi được một đoạn, mà mồ hôi Phương đã ướt đẫm cả chiếc áo sơ mi trắng.
- Đèo anh về lại trường đi.
- Sao?
- Đèo anh về trường anh đi xe máy về, nhà anh xa lắm, đi như vầy biết bao giờ
mới tới?
- Cái gì? Anh bảo không có xe mà.................à..........................
- Lừa em tí thôi, đèo anh về trường đi!
Mồ hôi ướt đẫm, người mệt nhòa, mà lại bị tên này lừa, Phương giận không chịu
nổi, quay xe đạp hồng hộc mà chẳng thèm nói với Hoàng Ân câu nào nữa.
Thấy Phương có vẻ mệt lữ , Hoàng Ân đưa 2 chân vào bàn đạp , đạp cùng, cũng
chẳng nói một tiếng đạp phụ.Sẵn giận nãy giờ, Phương đạp chân Hoàng Ân cái bốp,
làm anh chàng không kịp phản xạ ngã nhào phía trước , ôm cả mặt vào balo của
Phương ,thấy mà thương.
Đến cổng trường:
- Xuống!_ Phương bực bội
Hoàng Ân cũng không nói một tiếng, bước thẳng vào cổng trường.
- Anh viết em vô sổ cũng được, em sẽ không đi trễ để phải gặp lại anh nữa
đâu...hừm!
Phương “hừm” một cái thật to, rồi quay xe đi thẳng,nghĩ tới cảnh Hoàng Ân đập
mặt vào cặp Phương, Phương tủm tỉm cười.
Tiệt Hoàng Ân sau trận đó, Phương tự nhủ nhất định không gặp Hoàng Ân nữa,bằng
cách cố gắng dậy sớm để không phải đi học muộn mà chạm trán cái mặt đáng ghét
của Hoàng Ân.
Vậy là cả một tuần sau Phương may mắn chẳng chạm trán “đười ươi Hoàng Ân” lần
nào.
- Chiều nay độ bóng rổ chầu trà sữa mấy đứa???!!!_ Nhóc Hưng hí hửng
Như hưởng ứng hào hứng,cả lớp cũng nhí nhố.
- ô cơ!
- tán thành!
Cả lớp hí hửng thì Phương cũng không ngoại lệ, trong khi Phương còn là cây bóng
rổ nữ của lớp.
- Nữ chấp nữ, nam chấp nam.Nhóm này chơi , nhóm kia cổ vũ.Ok? _ Nàng Thu cuối
lớp nhảy bổ lên bàng đầu.|
- Chầu ca nữa đi bây!_ ở dưới có tiếng của Tuấn vang lên.
- Ok bê đê! _ Phương hào hứng trong tất cả những nhóc hào hứng.
5 Giờ chiều mà sân bóng rổ vẫn còn khá đông người, nên cả lớp Phương vẫn phải
đợi, ba mấy đứa cứ lúc nhúc như bầy kiến con chờ đồ ăn.
- Woa!anh chàng nào kia đẹp trai quá! _ Thu hào hứng chỉ về phía sân.
- À há! Sao chổi của tập đoàn lớp mình đó _ Như thuyết minh về anh chàng cao
cao trong sân _ Trời ! chơi giỏi quá,đẹp nữa, bữa nay mới thấy cười kìa, cười
đẹp quá._Như kéo Phương về phía mình , chì ra phía giữa sân.
Đúng là Hoàng Ân thật, lần đầu tiên Phương thấy Hoàng Ân cười, còn chơi bóng rổ
cực hay nữa.
Cuối cùng mấy anh năm 4 cũng chơi xong, tụi lớp Phương chạy ào vào sân, Phương
nép ké người Như, vì chẳng muốn gặp Hoàng Ân tí nào, vì dù sao cũng đã hùng hổ
tuyên bố tránh Hoàng Ân tới cùng, giờ mà để Hoàng Ân thấy Phương thì nhục mặt
lắm.
Nhóm nữ được tụi con trai ga lăng nhường chơi trước.Phương vừa cao lại vừa lợi
thế về kĩ thuật nên hào hứng lắm.Hoàng Ân thì không hiểu sao vẫn cứ ngồi ở ghế
cạnh sân, tay cứ xoa xoa bả vai, hình như anh ta bị thương đâu đó.
Phương mải nhìn rồi lơ đãng.Bộp!
Qủa bóng rơi ngay mặt, trong chốc lát Phương xây xẩm , và ngã quỵ xuống đất.
Lúc tỉnh lại thì Phương đã ở trong phòng
y tế của trường, vùng mặt không sưng là bao nhiêu nhưng vỏ bóng cứng làm cho
mặt Phương bị xước một tí xíu , ran rát, nhưng hình như cô y tá đã băng lại
bằng một miếng băng hình con gấu ngộ nghĩnh mà Phương nhìn vào gương cũng thấy
thích cái mặt mình bây giờ .
- Con gái con nứa , không biết chơi để giờ ở đây thấy hông?
Chẳng biết Hoàng Ân ngồi đó tự khi nào, mà hình như cũng chẳng khác gì Phương
để vào phòng y tế, cái áo bóng rổ cụt tay làm lộ rõ cánh tay một vùng bầm tím
khá rộng.
- Chứ anh chơi giỏi quá mà vô đây.!hứ...
Phương hứ một cái rõ to, rồi nằm xuống giường quay lưng lại , phủ chăn lên cả
người, không thèm nói với Hoàng Ân một từ nào nữa.
Một lát sau, thấy trong phòng im lặng quá, Phương đâm sợ và quay người lại.
- Á...
Hoàng Ân rời giường tới ngồi trên chiếc ghế cạnh giường Phương từ lúc nào chả
hay.
Vừa quay mặt lại đối diện với Hoàng Ân, 2 cái mặt cách nhau chưa đầy cây thước
kẻ làm Phương hoảng hốt la lên.
- Bị quả bóng bay trúng thôi mà ngủ 2 tiếng, còn ngáy nữa chứ.Anh không ngờ là
em nhiều tật như vậy, ngủ nướng, còn ngủ ngáy nữa... _ Hoàng Ân cười.
Lần đầu tiên Phương thấy Hoàng Ân cười với mình. Trong mắt Phương, Hoàng Ân là
tên “ đười ươi” cao , lạnh, khó.Hoàng Ân cười đẹp , đôi mắt trong 2 miếng mẻ
chai kia vui hơn mấy bữa làm tim Phương tự dưng đập mạnh , người cứ nóng ran
lên.
Phương tự nhủ, “chắc do lần đầu cách mặt vời trai đẹp như tài tử Hàn Quốc trong
khoảng cách ngắn củng như thế nên mới vậy”.
-Kệ em! Liên quan gì tới anh...
Hoàng Ân lại cười làm Phương bỗng dưng ngượng ngùng lạ.
Bỗng, Hoàng Ân kề sát mặt vào mặt Phương, Phương đỏ mặt lùi về phía sau
- Anh nói cái này nghe!_ Hoàng Ân cười trước cái mặt như trái gất của
Phương_Ngủ như chết.7h rồi đó.Em có về không? Anh nghe về đêm trường mình có ma
đó, cho anh về ké đi, anh sợ ma lắm. Hic_ Hoàng Ân làm mặt sợ hãi làm Phương
phải bật cười.
- Trời!con trai mà sợ ma hả?
- Ai bảo con trai không sợ chứ.Vậy em về một mình ha, anh về trước đây, đợi tối
hơn ma nhiều hơn đó!....
...
- Ý!Đợi em về với.
Đầu cũng đỡ đau, Phương ngồi dậy cùng về với Hoàng Ân vì dù sao ở cái trường
rộng tối thui này có một tên con trai đi cùng cũng đỡ sợ hơn.Phương làm mặt can
đảm.
- Anh yên tâm đi! Em sẽ bảo vệ anh_ Phương cười tít rồi nắm vỏn vẹn ngón tay út
của Hoàng Ân kéo anh bước ra khỏi phòng y tế,như bảo vệ cho cậu út em trong đêm
tối.
Cái cảnh trong đêm ngộ ngộ, Phương lúc nào cũng tự nhủ mình cao, ở quê ai cũng
bảo Phương cao, Phương cao 1m66, mà giờ lại chỉ đứng tới cổ Hoàng Ân, lại làm
bộ như chị đang bảo vệ em, chính Phương cũng không biết ai đang bảo vệ ai nữa.
Phương và Hoàng Ân đi tới nhà để xe , ở đây đèn mờ mờ, lại cây cối um tùm,
Phương bắt đầu cảm thấy sợ, cái bàn tay bé cứ bếu chặc cái ngón tay út của
Hoàng Ân.
Bụp...Có cái gì trong lùm cây chạy ra, lướt qua chỗ 2 người.
- Á! _ Phương hét lên, quay người vào người Hoàng Ân,hai tay nắm chắc bả vai
của Hoàng Ân, nhắm tịt mắt lại.
Tiếng động từ cái gì đó mất đi, Phương mở mắt nhìn Hoàng Ân, mặt Hoàng Ân nhăn
nhó vì cái gì đó rất đau đớn, lúc đó Phương mới biết mình đã nắm rất mạnh vào
cánh tay bị thương của Hoàng Ân.
- Em xin lỗi,em xin lỗi , anh không sao chứ? _ Phương thật sự hối hận vì hành
động ngốc nghếch, chỉ là một con vật nào chạy qua thôi mà làm Hoàng Ân đâu đớn
như vậy.
Phương hối lỗi bằng cách xoa xoa chỗ đau cho Hoàng Ân.
Hoàng Ân cười, tha thứ.
Rồi,phụt.Cái bóng đèn nhà xe tắt ngúm,một lần nữa Phương sợ hãi ôm cánh tay của
Hoàng Ân,và quên mất đó là cánh tay bị thương của Hoàng Ân, đau đớn lắm nhưng
Hoàng Ân vẫn nhẹ nhàng lấy cánh tay còn lại ôm lấy vai Phương cho Phương đỡ
sợ.Hai người đứng như vậy một chốc.
- Sao rồi! Thích ôm anh lắm phải không? _ Hoàng Ân cười nhẹ, tay vỗ vỗ vào vai
của Phương.
Phương cứ im bặt,nhắm tịt mắt, tựa đầu vào vai Hoàng Ân.
- Có ma không anh? Sao vắng vậy nè?_ Rồi bỗng giật mình thấy mình đang trong
một tư thế ngu ngốc, và nhát gan đến mất mặt , trong khi mới đây còn hùng hổ
đòi bảo vệ Hoàng Ân vậy mà? .
Phương đẩy Hoàng Ân ra.
- Em không sao đâu.
Dù tối nhưng cảm nhận thấy vẻ mặt Phương lúc này làm Ân cũng phải bật cười.
Hoàng Ân mở ba lô lấy cái điện thoại ra bật đèn pin.
- Lấy xe anh thôi, anh đưa em về, cúp điện rồi, mai lấy xe em cũng được.
- Không, lấy xe em, em tự về, không cần anh lo đâu.
- Nhớ hen, lát mà sợ ma vứt xe là anh không chịu trách nhiệm.
Cũng hơi sợ nhưng Phương chẳng muốn mình yếu đuối trước mặt tên sao đỏ vẫn hằng
ngày ức hiếp mình nên cũng mặt kệ mà về bằng xe mình cho bằng được.
Tối hôm đó, vẫn xem bài cũ một
lát, rồi lướt facebook một lát như mọi ngày.
Trang facebook của Phương vẫn như mọi ngày với comment của một vài đứa bạn, một
vài sự kiện.Xem hết vài cái thông báo, quả cầu facebook lại hiện lên một thông
báo mới, kích vào quả cầu với số một màu đỏ,cái nick facebook của Hùng_ người
yêu cũ của Phương hiện lên, cái khuôn mặt Hùng nằm gọn trong cái avatar vuông
vắn, và cái tên facebook không nhầm lẫn vào đâu được.Phương nhớ không lầm mình
đã delete facebook của Hùng lâu rồi, sao lại hiện facebook Hùng ở đây, khựng
người chốc lát, Phương mới nhìn vào dòng thông báo,thì ra là Hùng vẫn là bạn
của chị Phương, Hùng vào bình luận hình của Phương có tag chị Hai Phương vào.
“Đôi mắt ngày nào nồng ấm giờ này đã xa xăm, anh vẫn nhẹ nhàng nhìn ngắm mà cứ
ngỡ trăm năm...Anh biết tình mình là hết mà anh ngỡ không quên!”
Dòng comment của Hùng vỏn vẹn lời bài hát mà không có gì khác.Phương gập laptop
lại, ngồi nghĩ bân quơ.
Cái quá khứ ngày nào lại hiện về đầy ắp trong tâm trí Phương, hình ảnh của Hùng
rồi hình ảnh những ngày hạnh phúc bên nhau cứ hiện về như lũ dữ lòng Phương.Bão
lòng ập đến làm Phương buồn , và đau đớn hơn nhường nào hết.Chia tay ngót hai
năm, Hùng có bao nhiêu tình yêu mới , nhưng sao vẫn cứ hay xuất hiện trong cuộc
đời của Phương như bây giờ.
Phương ở cùng chị Hai, nhưng đêm nay chị Hai đi chơi với người yêu chưa về, dắt
xe ra, Phương đạp xe chạy dọc bờ biển hóng mát. Lại một mình, đêm, biển Đà Nẵng
yên bình, nhưng sóng biển đêm nay Phương cảm thấy sao dữ dội quá,cứ ập vào làm
cát đau đớn vô cùng.
Phương dừng xe lại , tạt vào chắn biển, ở xa xa có một bữa tiệc đứng ven biển
nhìn đẹp vô cùng, từng cặp đôi bên ánh đèn lấp lánh.Phương lạnh lùng nhìn về
phía xa, lúc trước, lúc Phương học đại học ở một trường khác trong Sài Gòn, lúc
còn hạnh phúc bên Hùng , Hùng nói sau này đám cưới hai đứa Hùng sẽ tổ chức tiệc
đứng ngoài bờ biển, để không có ai có đám cưới đẹp như đám cưới của hai đứa,
vậy mà chưa bao lâu sau Hùng lại lừa dối Phương.Thời gian là thế, tình yêu là
thế, tình yêu đầu tiên vì đẹp bao nhiêu mà giờ lại đâu đớn bấy nhiêu, dù thời
gian có lâu đến đâu, thì quá khứ cũng cứ dày vò Phương, và Hùng nữa, sao không
biến mất khỏi cuộc đời của Phương , mà cứ xuất hiện trong cái cuộc sống vốn gì
giờ cũng chẳng hạnh phúc gì.Hơn hai năm, thời gian không dài , nhưng cũng không
ngắn để Phương quên hẳn một người, nhưng sao không đơn giản vậy.Đã nhiều lần
Phương tự nhủ xóa hình ảnh của tên con trai đáng ghét ấy ra khỏi đầu mình,
nhưng không thể.Hận?Phương biết là không!Yêu?Phương biết là hết! Nhưng có lẽ
tình yêu đầu thì khó lòng đẩy hẳn vào giấc mơ của quá khứ.Đau buồn là thế, hạnh
phúc là thế, hai năm sau Hùng yêu đương bao nhiêu người, còn Phương vẫn thế, vô
cảm đến lạ lùng.Bao nhiêu tình yêu cứ ngỡ đến với Phương đấy, nhưng Phương lại
lạnh lùng cho qua.Phương không tin con trai, không tin tình yêu từ đó rồi.
Đà Nẵng càng về đêm càng lạnh, sóng vỗ nhẹ nhàng hơn, vũ điệu kí ức cũng trầm
lại mà rời xa Phương,để Phương dần dà chìm vào giấc ngủ.
Đêm đó Phương nằm mơ, mơ thấy đứng giữa hai người con trai...Giấc mơ chưa rõ
ràng thì mặt trời đã dậy rồi.
Nguyên tuần sau đó, ngày nào Phương cũng đặt câu hỏi, “hai người con trai trong
giấc mơ là ai?” , nhưng rồi cũng chẳng có đáp án.
Một tuần đó Phương cũng chẳng gặp Hoàng Ân, tổ trực sao đỏ cũng có người khác
trực.Thời gian đó, hình ảnh của Hùng cũng không còn dày vò tâm trí
Phương.Phương cảm giác Hùng như cơn gió độc,mỗi lần hiện về lại làm tâm can
Phương đau đớn.Chị Phương thấy thương mà bảo, sẽ nhắc đến Hùng mãi cho đến khi,
nhắc đên Hùng mà Phương cảm thấy bình thường thì lúc đó Phương mới thật sự quên
Hùng.Nhiều lúc,Phương tự nhủ chắc hẳn do tình yêu đầu đẹp , mà Phương mộng
tưởng như phim Hàn Quốc, mất và không tìm được thay thế nên Phương mới như
thế,rồi lại cười nhạt.
Hơn một tuần sau, Hoàng Ân cũng xuất hiện lại ở cái bàn cờ đỏ quen thuộc.Lần
này Phương không đi muộn, nhưng cũng không nhanh chân như mọi hôm.Tay Hoàng Ân
bị bó bột, vẻ mặt mệt mỏi, người ốm và xanh xao.Hôm này lại trời rét hơn mọi
hôm, Đà Nẵng vào mùa mưa rồi, nhìn cái tay Hoàng Ân, Phương thấy xót xa vô
cùng, “ có lẽ nào do mình?”_ câu hỏi đó cứ quanh quẩn trong lòng Phương.Nhìn
khuôn mặt mệt mỏi, gầy guộc của Hoàng Ân, Phương thấy thương thương, chắc vì Phương
mà Hoàng Ân với như vậy , nếu hôm trước Phương không nắm tay anh quá chặc chắc
cũng chẳng sao.
- Sao đỏ hôm nay muốn ghi em không?_Phương quỳ gối lên ghế hai tay chống lên
bàn sao đỏ chồm người về phía Hoàng Ân.
- Sao hỏi anh vậy?Mấy nay không bị ghi tên nhớ rồi hả?_ Hoàng Ân cười gượng
trên cái cánh tay nặng nề , đau đớn.
- Anh muốn ghi em không?thật đó?Bây giờ em tính cúp học nè?
- Cúp mà cũng khai hả?Muốn ghi thật phải không_Hoàng Ân đưa cuốn sổ quen thuộc
về phía Phương.
- Cúp cùng em không?
Câu hỏi của Phương làm Hoàng Ân im lặng trong chốc lát, chưa bao giờ Anh thấy
Phương nhẹ nhàng với anh như vậy, lúc trước trước mặt Hoàng Ân, Phương toàn hứ
, xù , tưởng chừng như kẻ thù không đội trời chung, vậy mà hôm nay rủ anh cúp
học, lần đầu tiên.
- Thôi đi cô nương! Đừng có trả đũa vụ lừa xa xưa của anh chứ_Hoàng Ân cốc nhẹ
lên trán Phương, anh cười.
- Không đi thì thôi_Nói xong rồi Phương và quay đầu về lớp.
Hoàng Ân đứng khỏi ghế, anh vớ lấy cặp, cầm vội cái áo khoác, dùng cánh tay còn
lại kéo Phương về phía cổng trường.
Vừa bước ra khỏi cổng trường, Hoàng Ân quay lại phía Phương:
- Rồi !vậy là xong nhé tiểu thư, cúp học còn lôi cả cờ đỏ, tội này bị lộ là
tiêu năm cuối của anh luôn đó!
- Thật hả?_Tự dưng Phương thấy có lỗi với Hoàng Ân quá, nếu ảnh hưởng tới điểm
ra trường của Hoàng Ân thì Phương lại thêm một tội nữa. >”<
- Giỡn thôi !hì .Mà em rủ anh cúp để đứng đây thôi hả?
- Đâu có.Đi cafe thôi _ Phương cười tít mắt kéo Hoàng Ân vào quán cafe gần
trường.
...
Ngoài trời những cơn mưa phùn lất phất, kéo theo cái gió trời se se lạnh của
đầu đông.Cái quán cafe quen thuộc hôm nay vắng khách hơn mọi hôm, chắc hẳn bởi
những cơn mưa đầu mùa làm mọi người đều muốn trùm chăn kín mà ngủ nướng thêm
chút nữa.Cái áo khoác dài, đôi găng tay lửng với cái khăn choàng cổ dài cũng
không làm Phương cảm thấy ấm hơn chút nào.Đà Nắng là thế, mùa mưa cơn lạnh cứ
dai dẳng, và lạnh buốt.Phương mới ra sinh sống ở đây chưa tròn nửa năm nhưng
cũng được mấy anh chị truyền cho ít kiến thức khí hậu nơi đây.Phương kéo cái
khăn choàng phủ kín cổ , đi tới cái góc khuất phía trong quán, Hoàng Ân đi
sau,có lẽ trời lạnh làm vết thương Hoàng Ân càng đau hơn, anh dùng một tay kéo
kín cổ áo , mặt anh nhợt nhạt hơn bởi những cơn gió đầu mùa.
- Cho em hai lipton nóng !
- Chứ không phải là cafe đen hả?_ Anh bồi bàn quen thuộc nhìn Phương cười hiếu
khách.
- Dạ không!Hôm nay em dẫn theo bệnh nhân mà
Anh chàng phục vụ cười nhìn về phía Hoàng Ân.Rồi khuất sau quầy.
- Em là khách quen hả?
- Ừm.Còn phải nói.
- Con nít mà cũng cafe đen sao?
- Nhìn vậy mà không phải vậy à nha! .Em chỉ mời anh Lipton nóng thôi đó, anh
không được dùng thứ khác đâu nha. _Phương nhìn tay Hoàng Ân nói tiếp_ Nó tốt
cho anh bây giờ đó!
- Ừm._Hoàng Ân đáp khẽ.
- Chắc do em nên mới vậy.Em xin lỗi
Phương xị mặt , cúi đầu.Phương không dám
nhìn thắng vào mắt Hoàng Ân vì nếu Hoàng Ân bảo thật là do Phương chắc Phương
chết mất thôi.
- Ừm.Do em đó, em tính làm sao giờ?
Câu nói Hoàng Ân làm Phương ngẩn người.Do Phương?Hoàng Ân nói do Phương.”Hắn ta
thật là một tên nhẫn tâm. Nếu thật do mình thì cũng kêu không phải do em đâu,
có mất gì đâu chứ, giờ lại đổ lỗi cho mình.hic”
- Do em nên em phải làm gì chứ?đúng không?Làm cho người khác sốt nguyên tuần,
rồi đau đớn đến nỗi không cầm cự được nữa mà bó bột vậy đây._ Hoàng Ân nói
tiếp.
- Thật sao ? sốt nguyên tuần? Nặng vậy luôn hả? Tại em? _ Phương lúng túng.
Vừa ghét ghét Hoàng Ân sao lỗi lầm thuộc về mình, vừa thấy tội cho anh vì bệnh
nặng như vậy.Phương úp nguyên cái mặt xuống bàn lẩm nhẩm “ em xin lỗi...em xin
lỗi mà...”
Hành động hối hận của Phương làm Hoàng Ân bật cười.Anh lấy cánh tay còn lại xoa
xoa đầu Phương.Nhìn Phương giờ như một đứa con nít vừa làm hư một cái gì đó của
ba mẹ vậy.
- Anh đùa thôi!Không phải tại em đâu, tại hôm trước bị sưng sơ sơ anh không đi
bác sĩ mà lại chơi bóng để ngày càng nặng thêm nên mới vậy.Nam nhi thì mấy cái
đâu này có sao đâu mà._ Vừa xoa đầu Phương, Hoàng Ân vừa nhẹ nhàng như giỗ
giành một đứa con nít.
Phắt.Phương bật đầu dậy.
- Thật hả anh?
- Thật mà..._ Hoàng Ân bật cười thành tiếng.
Nhưng Phương lại lắc đầu, xù mặt úp mặt xuống bàn lần nữa.
-Không!Nếu không do em, hôm trước nắm tay anh chặc quá nên mới vậy.Em xin lỗi
mà...xin lỗi....
- Nếu có lỗi thì lỗi ở con ma cụt đầu chứ đâu phải do em đâu!
Nhìn cái mặt ngây thơ của Phương vừa dính dưới bàn, giờ ngơ ngác nhìn Hoàng Ân
, vừa nghĩ tới con ma cụt đầu, Hoàng Ân phá lên cười.
Cuộc nói chuyện bị đứt quãng khi anh phục vụ đưa trà tới.Khói trà lipton nóng
bốc lên thơm phức.Hơi ấm lan tỏa trên
mặt bàn phút chốc xua đi làn sương lạnh ngắt của cái sớm đầu đông.
Hoàng Ân dùng cánh tay còn lại bỏ ít xí muội vào cốc, đầy về phía Phương.Anh
hỏi thêm Phương cần dùng thêm đường hay chanh không, rồi nhẹ nhàng lấy túi trà
bỏ vào đĩa bên cạnh.
Hai người nói bao nhiêu là chuyện, trên trời, dưới đất, rồi thời sự, trong
trường, việc học ,...Hôm đó, Phương thấy chẳng còn ghét Hoàng Ân một tí nào.
Một thời gian sau, cánh tay Hoàng Ân cũng được tháo bột, cũng chẳng hiểu tự lúc
nào mà Phương lại bắt đầu đi trễ lại, nên ngày nào Phương cũng chạm trán Hoàng
Ân vào mỗi sáng sớm anh trực sao đỏ.Nhưng mấy lần sau đó, Phương chẳng sợ Hoàng
Ân một tí nào, cũng chẳng ghét nữa, ngày nào cũng bị dọa ghi vào sổ trực, nhưng
kệ ,và ngày nào Phương cũng đi học muộn. =]
Cũng chẳng biết từ khi nào, Hoàng Ân và Phương như hai người bạn, hai anh em,
Hoàng Ân học năm cuối nên chi ở trường hoạt động công tác đoàn trường và làm
luận án hay đồ án gì đó, nhưng ngày nào Phương đi học cũng có Hoàng Ân trên
trường, Ân còn hay ghé lớp đưa cho Phương giáo trình hay tài liệu để học.
- Ghê nha mày...có người yêu là “hớt boi” luôn cà.Ngày nào cũng đưa vở, đưa tập
là sao? _ Tuấn đứng trước mặt Phương, chống hai tay lên hỏi.
- Ai? Mày khùng hả? Tao còn độc thân mà .. _ Oan quá _ Phương bào chữa.
- Chứ mày với anh Hoàng Ân là gì?ngày nào tao cũng thấy ổng gần đây hết á! _
Thu hí hửng.
- Kệ ổng chứ!Tụi tao chỉ là anh em thôi hà. Khùng quá tụi bây ơi!
- Thật không mày ??_ Như nhảy bổ vào Phương.
- Tao thề , tao hứa , tao đảm bảo nè ! Tao vẫn ế đây nè chứ yêu với đương gì
không biết.
Nghe xong Như cười tít.
- Vậy là tao có cơ hội nhé.hè hè.
- Trời!tưởng mày với ông Hoàng Ân, ổng cũng được lắm.Thất vọng quá._ Thu làm bộ
xị mặt.

Đến bây giờ Phương vẫn tự hỏi, Hoàng Ân với Phương liệu là tình cảm gì? Hoàng
Ân luôn quan tâm Phương, làm Phương vui vẻ, và giúp đỡ Phương hết mình.Cho dù
trước kia anh hay bắt Phương phải kiểm điểm về tội đi học muộn, nhưng bây giờ
Phương không nghĩ là mình còn ghét Hoàng Ân như trước.
Máy nghe nhạc phát tới bài “ I
will you come to me” cũng là lúc trời nhá nhem tối, trường tan học cả rồi, chỉ
còn bóng mấy anh chị trong sân thể thao, hôm nay Phương đi bộ, nhà trọ cũng gần
trường nên Phương ná lại sân trường một tí.Sân trường giờ tĩnh lặng vô cùng,
Phương thích không khí vắng lặng và trầm lắng như vậy, giờ chỉ còn mỗi Phương
và cái list nhạc nhẹ nhàng.Phương thích nghe nhạc buồn, đơn giản vì nó là mặt
khác con người Phương.Phương là một ngưu chang ngây thơ, hồn nhiên và luôn vui
vẻ bề ngoài, nhưng nội tâm Phương là cái mà bản thân Phương cũng không hiểu
nổi.Phương luôn phải suy nghĩ về những điều không vui, vì thế Phương thích cafe
đắng,đắng và chát như cái cuộc đời bên trong của Phương vậy, cho dù có bỏ nhiều
đường thì vẫn cứ đắng ngắt, nên khi dùng cafe Phương không dùng thêm đường,
cũng như khi nghe nhạc, hiêm lắm mới thấy Phương nghe một bài nhạc vui.
Mặt trời lặn rồi, Phương chọn một cái ghế đá gần cổng trường ngồi nghe
nhạc,list nhạc vẫn đang chạy, tai phone vẫn những âm thanh buồn xoáy sâu vào
trong lòng Phương, trong cái thế giới xung quanh Phương giờ này hình như chỉ
vọn vẹn Phương. Một mình Phương cho đến khi...Hoàng Ân ngồi xuống cạnh Phương,
anh lấy một tai nghe đặt vào tai mình, và ngồi đó im lặng.
Cho đến khi Phương định lên tiếng, Hoàng Ân mới cất tiếng trước
- Sao giờ này em còn chưa về? Không sợ con ma chạy nhanh hả?
- Em về bây giờ thôi!Còn anh? Sao giờ còn ở đây?
- Anh có chút việc, xong việc thấy em ngồi đây nên anh ghé!Thấy em đang nghe
nhạc nên anh cũng không làm phiền.
Lại cái bóng đêm lờ mờ ở trường chỉ có Phương và Hoàng Ân.Phương tự hỏi, sao
những lúc không vui điều thấy Hoàng Ân bên cạnh, nhiều khi anh chẳng nói gì, và
chỉ ở bên cạnh Phương thôi.Cảm giác cô đơn hình như vơi bớt từ khi có Hoàng Ân.
- Thôi!Tối rồi.Em về đây.Để lát không dám về.._Phương lấy balo chào Hoàng Ân
rồi đi ra phía cổng trường.
- Ủa? Em không đi xe hả? _ Thấy Phương không đi về phía nhà xe Hoàng Ân hỏi.
- Dạ! _ Phương dạ , nhưng đi thẳng về
phía cổng chẳng ngoái đầu nhìn lại.
Hoàng Ân chạy tới phía sau, nắm lấy cái đai balo Phương, Phương quay lại nhìn
Hoàng Ân, ngạc nhiên
- Đi dạo không?_ Hoàng Ân nháy mắt .
- Không!Em về đây.
- Đi mà!_ Lần đầu tiên thấy bộ dạng năn nỉ của Hoàng Ân, làm Phương cũng thấy
buồn cười.
- Nhưng...
- Không nhưng nhị gì hết ..Đi dạo biển.
Chưa đợi Phương trả lời.Hoàng Ân nắm ba lô kéo ngược người Phương về phía nhà
xe.
Biển Đà Nẵng , mặt trời đã lặn lâu rồi, giờ ngoài xa chỉ còn tiếng sóng biển rì
rào, biển hôm nay bình lặng và êm đềm.Mùa đông rồi, nhưng hôm nay Đà Nẵng thiếu
đi những cơn mưa, chỉ còn lại đâu đó những luồn gió lạnh buốt từ biển thổi
vào.Hoàng Ân lái xe chạy theo con đường ven biển, biển hôm nay trầm lắng.Hoàng
Ân lại khẽ đưa tay kéo cái khăn choàng cổ của mình,chiếc găng tay da được đeo
lên đôi bàn tay lạnh ngắt, cái áo ấm dài trước gió đông của biển cũng không bớt
lạnh bao nhiêu.Gió biển cứ ùa vào tai cũng làm cho cái tai ấm không còn mấy
hiệu quả, Phương kéo khăn choàng chặc hơn,gài thêm cái nút áo ấm trên cùng, hai
tay xoa xoa vào nhau cho bớt lạnh.May mà phía sau Phương có cái balo áp sát
lưng nên Phương ấm hơn một tí ở phía sau.Nhưng Phương cũng thấy lạ.Hoàng Ân lên
trường nhưng sao chẳng có sách vở, cũng chẳng balo và cặp?.Cơn gió mùa đông,
cộng với cái gió biển ùa vào làm cho Đà Nẵng lạnh lại còn lạnh hơn.Hai người đi
với nhau đã lâu nhưng chưa ai nói với ai điều gì.Con đường lên núi hiện ra trước
mắt, đèn đường trãi dài như một dãy nến chào đón một điều gì ấm áp hơn,con
đường lên chùa Linh Ứng hiện ra trước mắt, “Mắt thần Đông Dương” giờ đã bị hai
người bỏ lại sau lưng.Những lúc này Phương ước phải chăng Hoàng Ân là người yêu
mình thì tốt biết bao nhiêu, Phương sẽ ôm anh từ phía sau, sẽ ấm hơn bây giờ,
lòng cũng đỡ giá hơn.
Phá vỡ không khí im lặng nãy giờ.Anh nói:
- Em lạnh lắm không?Bỏ tay vào túi áo khoác của anh cho bớt lạnh!
- Dạ không! Em không sao?_Phương khẽ từ chối
Gió cũng ấm hơn khi hai người bắt đầu nói chuyện nhiều.Phương kể Hoàng Ân nghe
chuyện của lớp, của trường, kể chuyện tụi bạn chọc Hoàng Ân và Phương.Và Hoàng
Ân cũng kể cho Phương về những chuyện của mình, gia đình, trường lớp.Lần đầu
tiên Phương mới biết về gia đình Hoàng Ân, thì ra mẹ anh chết khi sinh anh, Ba
cũng chết không lâu vì tai biến, từ nhỏ anh sống một mình với sự chăm sóc của
ông nội, và bà giúp việc.Ông nội sống nhà riêng và Hoàng Ân chỉ ở một mình với
một người phụ việc từ nhỏ đến giờ.Câu
chuyện của Hoàng Ân làm Phương ngậm ngùi,vì Phương hạnh phúc hơn Hoàng Ân ngàn
lần, tỉ lần.Hoàng Ân khác Phương quá, khác Phương về mọi mặt, anh sinh ra ở một
gia đình giàu có, ông nội hiện là giám đốc của một hệ thống resort ở biển quận
3, còn có cơ sở kinh doanh ở Bà Nà và một siêu thị trong trung tâm thành phố,
nhưng anh thiếu thốn về tình cảm, anh không có một gia đình, một tình yêu
thương trọn vẹn.
Hoàng Ân kể về gia đình mình xong, Phương cảm thấy thương Hoàng Ân vô cùng, cơn
gió như lạnh hơn, bỗng dưng lại buốt vào lòng Phương,chiếc xe vẫn đang chạy
điều.
- Anh cứ lái xe đi nha, em làm gì mặt kệ em.
Vừa dứt câu, Phương tựa đầu vào lưng Hoàng Ân, hai người im lặng cho đến khi
Hoàng Ân thấy hơi ấm phía sau lưng mình, Phương khóc.
- Em còn đủ ông bà nội, ông bà ngoại, ba mẹ,em có một chị hai và một nhỏ em út,
em có một gia đình trọn vẹn.Em hạnh phúc hơn anh rất nhiều.Ông ngoại mất, em
đau đớn vô cùng, nhưng giờ nghe chuyện của anh em mới thấy,em con nít quá, chỉ
biết đau mà chẳng làm gì được, tội anh quá.Em cứ nghĩ không có người yêu thì em
cô đơn lắm, giờ em mới biết anh còn cô đơn hơn em nhiều lần.Thương anh quá .
Tiếng thút thít cứ thế sau lưng Hoàng Ân.
- Ngốc quá!Anh kể em nghe , để hiểu chuyện của anh chứ đâu phải để khóc.Mít ướt
quá đi mất. _ Hoàng Ân khẽ cười ra tiếng._ Còn muốn dựa vào anh, anh cho dựa
miết cũng không sao.
Thấy Hoàng Ân cười, Phương đánh Hoàng Ân một cái thật đau, rồi ngẩn đầu, nhìn
về phía biển.
Ngọn đèn trên bờ biển phút xoay
làm bờ cát hai người đang đứng phút chốc lại sáng lên, in bóng xuống cát, trải
dài đụng cả sóng biển.

Hoàng Ân hỏi Phương về gia đình Phương.Phương kể Hoàng Ân nghe về ba mẹ, về chị
hai, về nghề giáo của ba mẹ, về cả vùng quê của Phương và hẹn Hoàng Ân một ngày
sẽ rủ anh về quê mình chơi.Phương kể cho Hoàng Ân về chuyện của Hùng, Phương và
Hoàng Ân nói chuyền hợp đến mức Phương gần như kể mọi chuyện của mình mà không
ngại ngần.Phương tin Hoàng Ân, ở một khía cạnh của cảm giác Phương chẳng hề
nghi ngờ về những gì đang diễn ra trong mối quan hệ tốt đẹp của hai người.Hoàng
Ân chững chạc, nhẹ nhàng và ấm áp bên ngoài tâm hồn với những thiếu thỗn về
tình cảm.Phương ngây thơ, vui tươi che lấp cái bên trong nội tâm, sâu lắng.Hai
ngươi hai thế giới, nhưng không hiểu từ bao giờ khoảng cách cũng chỉ còn là cát
biến dưới chân.Phương kể Hoàng Ân nghe chuyện tình yêu đầu tiên, về Hùng và
chuyện của hai năm trước
...
- Vậy đó, đến cuối cùng em mới nhận ra Hùng là con người như thế, là tình yêu
đầu tiên nên em ngốc ngếch, chỉ biết tin và tin.Sau lần đó, bây giờ em chẳng
tin con trai nữa._Phương quay mặt nhìn xa về phía biển.
Hoàng Ân nhìn Phương, anh cười.
- Nhìn anh nè!
Phương quay lại nhìn Hoàng Ân.Anh cốc nhẹ vào đầu Phương.
- Đúng ngốc!Đâu phải con trai nào cũng thế._Hoàng Ân cười nhìn cái mặt bí xị
của Phương.Rồi nhìn về phía ánh sáng của những con thuyền neo xa.
Những ngày mùa đông vẫn cứ thế nhẹ nhàng trôi qua, những cơn mưa của tháng đầu
mùa đủ nhẹ để làm hội trại thanh niên trường vẫn được tổ chức cho sinh viên các
khóa giao lưu với nhau.Mỗi khoa là một trại lớn, giữa cái mưa phùn của ngày đầu
đông, mưa đủ nhỏ để mọi hoạt động trại vẫn diễn ra tốt đẹp.
Hoàng Ân học năm cuối, đáng nhẽ sẽ không có trong những đợt sinh hoạt như thế
này, nhưng Hoàng Ân vẫn có ở trại để giúp đỡ và chỉ đạo sinh viên các năm dưới
hoạt động trại.Vì cùng khoa nên Hoàng Ân cũng ở cùng trại với Phương.
Phương được giao nhiệm vụ nhóm lửa ở cuối trại, những đống củi bị ẩm bởi mưa,
làm Phương cứ tối mặt , tối mày chúi vào bếp cả 15p mà vẫn không thấy bén
lửa.Cháy rồi tắt, cháy rồi tắt , làm Phương loay hoay chẳng biết làm sao, mấy
cấy củi dường như chẳng thích nghe lời Phương tí nào.
- Em làm mấy ông lửa sợ chạy đi đâu mất hết rồi hả?_Một bàn tay xoa khẽ đầu
Phương .
Như mọi khi, Phương đoán ra ngay giọng nói đó, và cái con đười ươi đó là Hoàng
Ân.Phương lui chân phải về phía sau, lấy thế tính quật Hoàng Ân một phát cho đỡ
tức cái thói lúc nào cũng xem Phương là con nít.
Vừa lui chân về phía sau thì bất ngờ Phương bị Hoàng Ân lôi ngược về phía anh,
kéo đầu Phương vào người, hai tay Hoàng Ân kẹp lấy cổ Phương, thất thủ Phương
xị mặt xấu hổ.
- Thả em ra...hừm _ Phương vừa la vừa lấy chân đạp thật mạnh vào chân Hoàng Ân.
Anh buông Phương ra , đi về phía bếp.Hoàng Ân ngó nghiêng rồi lựa một vài cây
củi cho vào bếp và chốc lửa.Không biết sao cái bếp lửa chết tiệc được Hoàng Ân
cưng chịu bén lửa liền trong khi Phương loay hoay cả buổi vẫn vô dụng.Lửa bén
lên và bắt đầu cháy to.Hoàng Ân đi ra, đẩy Phương vào phía bếp.
- Tiếp tục công việc của em đi nè!Lửa nhìn mặt em bây giờ sợ mà không cháy đó
mà._ Hoàng Ân cười nhìn Phương rồi đi ra ngoài đầu trại.
Phương chạy vào trong balo lấy cái gương cầm tay, Phương tự giật mình bởi cái
mặt mình bây giờ, lấm lem là lọ.Giờ Phương mới nhận ra vì sao Hoàng Ân cười
mình như thế.Giờ trong Phương chỉ còn mỗi chữ “ quê “ to tướng.
Những ngày cắm trại cứ thế trôi qua, nhiều lúc nhìn Phương và Hoàng Ân giống
như oan gia, lúc nhìn giống chiến hữu, lúc lại giống mẹ con, lúc lại là cha
con, đó là những điều mọi người nói.Nhiều lúc Hoàng Ân đang đứng đó, không biết
nghĩ gì, Phương mặt kệ , từ xa chạy tới “ hù” một cái thật to cho Hoàng Ân hết
hồn rồi chạy tuốt. Lại có lúc Phương loay hoay bên trại, Hoàng Ân tới choàng
tay qua vai, kẹp cổ lôi Phương đi chơi.Hễ trong trại có ai chọc thì Phương lại
quàng tay qua vai Hoàng Ân chống nạnh mà nói “ chúng ta chỉ là chị em mà thôi
!” làm cho cả trại ai cũng phá lên cười.
Ngày cuối cùng của hội trại, cơn mưa phùn làm cho trò bao bố cuối cùng càng khó
chơi hơn.Như là người chơi trò này cho nữ lớp Phương.Nhưng chưa hết hăng say ,
do mưa phùn ướt sân mà Như bị trượt bao, trật chân.Như vừa bị trượt, cả lớp
nhảy bổ vào, Phương và Thu vội đưa như vào phòng y tế, đang đỡ Như đứng dậy,
thì Hoàng Ân đến, anh bảo Phương và Thu xê ra, để anh bế Như vào phòng ý tế
cho.Phương đứng nhìn cho đến lúc bóng Hoàng Ân bế Như khuất sau cánh cửa phòng
y tế.
- Con Như được việc rồi đó!_ Thu cười .
- Ừm _ Phương nói nhưng sao thấy nghẹn nghẹn.
Phương thấy buồn sao, thấy ganh tị vơi Như sao, không thể nào, Như là bạn của
Phương mà, vả lại Phương và anh Hoàng Ân có gì đâu mà. Phương không có quyền.Tự
bảo mình rồi Phương lại quay về nhóm cổ vũ hội thao của lớp.
Trong lúc đó, Hoàng Ân đưa Như vào phòng y tế, rồi chạy đi tìm cô y tá, khi trở
lại phòng với cô y tá người anh ướt đẫm mồ hôi.Hoàng Ân nhìn như bảo :
- Em có đau lắm không? Ráng nha! Có cô y tá sẽ bớt đau liền thôi.
- Dạ.Em không sao!Anh đừng lo _ Như cười nhìn Hoàng Ân .
- Ừm.Có nhiều người lo cho em lắm đấy!Thôi anh đi đây.
Chưa kịp đợi Như trả lời, Hoàng Ân người đi ra.Như nhìn anh cho đến khi cô ý tá
đến xoa thuốc vào vết thương.
Những ngày đông cũng dần dà về cuối, những cơn mưa bắt đầu nặng hạt và giữ dội
hơn.Cũng vì thế mà phòng trọ của Phương ngày càng bị ngập nước nhiều hơn.
Hôm nay là một ngày mưa to, nước mưa lênh láng cả nhà,cả khu chỉ có nhà của
Phương là ngập nhiều như vậy, nước dâng cao đến mức mấy nhóc xung quanh đến
phòng trọ của Phương mà lội nước , đùa nghịch, hôm nay lại đúng ngày chị Hai
Phương đi công tác, căn nhà chỉ còn vỏn vẹn một mình Phương.Nước mưa vẫn chưa
dứt, Phương vừa đi, vừa lâu, vừa đẩy nước ra ngoài.Phương không ghét Đà Nắng ,
nhưng Phương chẳng thích những ngày đông mưa lớn tràng nước lên lán, Phương
không thích những ngày nước biển dâng cao.
Tiếng chuông điện thoại,là Hoàng Ân.
- Alo ????
- Làm gì vậy tiểu thư?
- Nhà em mùa nước lũ.
- hử?
- Em đang dọn nước, nhà như cái hồ bơi nè!Thôi nha, lúc khác nói chuyện hen
anh, em đang bận lắm._ Chưa đợi Hoàng Ân trả lời, Phương cúp máy vội rồi lại
cuốn quýnh đẩy nước, dẹp đồ qua một bên.
Khoảng 15p sau, một tên con trai đứng trước phòng trọ Phương, ướt như con chuột
ướt, mà chính xác là con đười ươi ướt.Là Hoàng Ân,vẫn cái xì tai như hằng ngày,
vẫn đôi kính cận đó, nhưng chỉ khác là cơn mưa quá to làm cho dù choàng áo mưa
thì Hoàng Ân vẫn ướt như mới rớt xuống ao lên.
Giờ nhìn Hoàng Ân , Phương thấy tội vô cùng.
- Trời! Đười ươi ướt.Anh đi đâu đây?
- Anh lên cứu lũ!
Hoàng Ân cười nhìn bộ dạng của Phương bây giờ cũng không kém “thê lương”, cái
quần ống xăn , ống lửng, nhà thì lênh láng nước, nhìn bộ dạng Phương còn thảm
hơn chữ thảm.
Phương kéo Hoàng Ân vào nhà.
- Cởi đồ ra? _ Phương nhìn Hoàng Ân ra lệnh.
Hoàng Ân tròn mắt khó hiểu:
- Hả? Sao? Tính làm gì anh?
- Làm gì mà làm! Anh vô toilet cởi đồ ướt ra đi,em lấy đồ người yêu chị Hai em
cho thay.
- Trời! Tưởng tính cướp đời trai anh chứ!
Vừa dứt câu Hoàng Ân chạy tọt vô toi lét trước khi hứng chịu những ánh mắt hình
viên đạn của Phương.
Từ lúc đó cho đến cơn mưa dứt Hoàng Ân với Phương cứ loay hoay đẩy nước rồi lau
nhà, Hoàng Ân bắt ghế sữa mấy chỗ dột , còn che cho mấy chỗ tạt nước.May nhờ có
Hoàng Ân chứ không mùa mưa lớn chắc đồ đạc phòng Phương cũng đi theo mùa bão
nổi.Phương cũng không ngờ cậu chủ như Hoàng Ân mà lại làm được những chuyện như
vậy.Đêm về khuya , căn nhà cũng đỡ hơn nhiều , Phương tạm biệt Hoàng Ân , và
hai người cũng kết thúc một ngày vất vả nhưng đầy những niềm vui.
Kết thúc giờ học, Như kéo Phương ra góc lớp.
- Mày!?............... Giúp tao cái này đi _ Như năn nỉ Phương một điều gì đó.
- Mày nói đi, giúp được tao giúp liền.
- Nhớ nha _ Như nhìn Phương nhẹ giọng nài nỉ _ Giúp tao tỏ tình với anh Hoàng
Ân đi...
- Anh Hoàng Ân? _ Phương ngỡ ngàng nhìn Như.Phương cũng nghe tụi bạn nói Như
thích anh Hoàng Ân nhưng không ngời là
Như nghiêm túc như vậy.
- Ừm! Tao thấy anh Hoàng Ân thân và quý mày.Mà mày bảo mày với ảnh không có gì
mà phải không.????.
- Ừm.Là bạn thôi _ Nhìn Như thật lòng Phương thấy có gì đó hơi buồn thoáng qua_
Mày muốn tao giúp sao.
- Mày giới thiệu tao với ảnh nha.
-... Ừm. Tao biết rồi _ Cuối cùng Phương nhận lời Như khi cơn gió nhẹ khẽ bay
qua, hơi lạnh.
Một ngày gió nhẹ , lay kẽ lá, gần cuối đông rồi, những cơn mưa cũng bớt nặng
hạt hơn.Hôm đó Phương hẹn Hoàng Ân đi cafe, cũng lại quán cafe quen thuộc ngày
nào, gió lạnh cuối đông hôm nay cũng vẫn chưa dứt những cơn lạnh buốt.Cái khăn
choàng cổ dài kín, phủ cái cổ áo khoác dài, đôi boot da dưới chân chỉ làm cho
Phương bớt chút lạnh ngày đông.Nhưng hôm nay Phương không đi một mình, Phương
đi cùng Như, Như đi bên cạnh, nữ tính và thùy mi.Tóc dài phủ ngang lưng trên
thân hình thanh mảnh làm tăng thêm nữ tính và sự dịu dàng của Như.Phương chon
góc quán như mọi khi, vẫn là chỗ ngồi mỗi lần đi cafe với Hoàng Ân, nhưng hôm
nay không phải là một tách trà nóng như mọi hôm đi với Hoàng Ân mà lại trở về với thói quen cũ.
Anh phục vụ quen thuộc bước tới cạnh bàn.
- Lipton nóng hay thức quen thuộc em?_ Anh bồi bàn nhìn Phương thấu hiểu.
- Cho em “thức quen thuộc” đi ạ!_ Nói xong Phương quay sang hỏi Như _ Mày dùng
gì kêu đi nha.
....
Một lát sau , Hoàng Ân đến.Vẫn sơ mi, quần kaki, nhưng hôm nay anh choàng áo
len ghi lê và cái áo vest màu sáng ra ngoài, nhìn chững chạc hơn thường ngày
rất nhiều.Thấy Như, Hoàng Ân đôi chút ngỡ ngàng vì ngạc nhiên.Chào hai người
xong, bỗng đôi mắt Hoàng Ân dừng lại ở ly cafe đen đặt trước mặt Phương,chắc
hẳn anh ngạc nhiên vì lâu lắm đi cafe với anh chưa lần nào thấy Phương uống lại
cafe đen như trước.
Buổi nói chuyện hôm đó Phương đã hoàn thành nhiệm vụ giới thiệu Như cho Hoàng
Ân, qua màn giới thiệu hai người nhanh chóng bắt nhịp được cuộc nói chuyện và
những chủ đề nói chuyện, phần Phương lúc nói, lúc lại im lặng tạo cơ hội cho
Như, vừa nhâm nhi ly cafe đắng ngắt.
Cuối buổi, vờ có việc , Phương chào Hoàng Ân và Như về trước và đẩy Như để
Hoàng Ân chở về.Chào hai người xong , Phương lấy xe chạy ra biển ,dạo một vòng
trước khi về nhà.Phương buồn, nhưng chẳng hiểu vì sao mình lại như thế, tiếng
xe chạy ùa theo tiếng gió vi vu, cứ rít vào lỗ tai.Phương tự gạt đi rằng mình
buồn vì một điều gì đó, lại ngốc nghếch buồn vì điều gì không rõ ràng chứ không
phải về những điều đang diễn ra.Phương bước ra chỗ bờ đê,hít xí khí gió trời,
và ít hơi biển trước khi về nhà.
Vài ngày sau, vừa bước tới cửa lớp Phương đã nghe tiếng Như nói chuyện với
tụi bạn, Như khen Hoàng Ân rất nhiều,
nào là đẹp trai, nào tốt bụng,..Phương sững người dựa vào cửa lớp, và tự hỏi “
không biết mối quan hệ của họ đã đi đến đâu rồi?”
Cuối ngày hôm đó, Như lại hẹn Phương ở lớp sau giờ học
- Mày giúp tao một lần nữa được không? _ Như nghiêm túc nhìn Phương
- Lại chuyện gì nữa cô nương?
- Mày giúp tao hẹn anh Hoàng Ân một lần nữa, chỉ có tao và ảnh, được không?
Giúp tao đi mà!_Như nài nỉ tiếp _ Tao muốn nói với anh ấy cái này.
- Sao mày không tự nói với anh Hoàng Ân.Mày với anh quen biết nhau rồi mà _
Phương hỏi ngớ ngẩn.
- Tao sợ tao hẹn anh không đi, mày chơi thân với anh, chắc anh ấy đi liền , năn
nỉ mà .. _ Nhìn Như năn nỉ Phương không khỏi xui lòng.
- Ừm.Lần này nữa thôi đó nha.Mà mày tính hẹn sao?
- Sau giờ học ngày mai gặp nhau ở phòng học lớp mình.Mà mày đừng nói tao
hẹn, mày cứ nói mày đi nha .
Phương nhìn Như ngại ngùng.
- Vì sao không được nói mày?
- Tao sợ gặp tao anh ấy ngại không tới, nhưng mày có khi lại khác.Đi mà!Giúp
tao đi.
Lại một lần nữa Phương không cầm lòng được trước sự nài nỉ của con bạn.
...
Đi học về, Phương ngồi tựa vào vách, nghĩ điều gì đó bân quơ.Phương tự nghĩ
mình đang là bà mối , giúp cho Như, Như là bạn mình mà, Phương cứ tự nhủ điều
đó,mặt dù thấy điều gì đó buồn buồn cứ quanh quẩn tâm trí.Ngồi trầm tư một lát,
Phương lấy điện thoại nhắn tin cho Hoàng Ân.
“ Sau giờ học ngày mai , gặp em ở phòng học lớp em tí nha!” , chưa đầy 1 phút
sau chuông tin nhắn điện thoại Phương đổ lên “ Có chiện gì vậy em? Tò mò! @_@
”. “ mai gặp rồi biết! ”. Nhắn xong tin nhắn, Phương vất điện thoại lên giường
mặc kệ cho Hoàng Ân có nhắn tới hay không.
Không hiểu sao hôm nay chân chẳng nghe theo lời Phương, Phương đã cố gắng chạy
thật nhanh ra khỏi cồng trường, nhưng chân lại cứ níu chân Phương quay lại
lớp.Phương nép người vào mép cửa, Như và Hoàng Ân
đang đứng trong lớp.
...
- Em có chiện muốn nói với anh _ Như bẽn lẽn
- Ừm . Em nói đi!
Hoàng Ân vẫn cái thái độ lạnh lùng như ban đầu gặp Phương, nhưng lần này là
Như, Hoàng Ân nhìn Như, nhưng đôi mắt lạnh lùng đó làm Phương cố gắng hiểu vẫn
không sao hiểu được anh đang nghĩ gì.
- Hoàng Anh?!
...
- Em thích anh!_ Như kẽ nhìn Hoàng Ân, chững chạc và chắc chắn.
Phương không hiểu nổi mình, không biết mình đang làm cái trò gì ở đây.Bản thân
Phương biết là ngu ngốc nhưng sao chân
vẫn chẳng chịu đi.Bỗng con mắt lứt láo dừng chân ở bàn của Phương,quyển tập của
Phương nằm ngay trên bàn.Chắc không ai trên đời này ngu ngốc như Phương, có
quyển tập về cũng để nguyên trên bàn mà quên.Hình như đến cái đầu bình thường
lanh lợi hôm nay cũng bỗng ngớ ngẩn vô cùng.Nhưng quyển tập hình như cũng giúp
Phương được lúc này, Phương định bụng quên tập mà vào lớp phá vỡ cái không khí
đáng ghét giữa hai người, như vậy ích kỉ quá, ích kỉ đến đáng ghét, nhưng
Phương sợ phải nghe câu trả lời từ Hoàng Ân.Nghĩ thì nghĩ , nhưng Phương không
thể làm cái việc tồi tệ đó được, Như là bạn Phương mà,Phương từ bỏ ý đinh, và
quay về, vừa quay lưng thì tiếng Hoàng Ân làm Phương phải dừng bước lại.
- Anh xin lỗi._ Hoàng Ân từ tốn._ Trước giờ anh luôn quý em,
và........................................... anh luôn xem em là một người bạn,
một người em...
Như lặng người, nhìn Hoàng Ân, Như không khóc...
- Vì sao chỉ là bạn ,là em? Anh có người yêu rồi sao?
Phương đứng hình, chờ câu trả lời từ Hoàng Ân một cách ngu ngốc.
- Anh chưa có người yêu, nhưng có người để yêu rồi! Anh xin lỗi. Nhưng anh vẫn
luôn xem em là bạn._ Hoàng Anh vẫn chũng chạc như mọi ngày, anh điềm tĩnh trả
lời Như.
Phương chẳng dũng cảm để nghe tiếp câu chuyện của hai người kia, Phương ra về,
lòng bâng khuâng về những điều vừa xảy ra, những câu hỏi cứ len lỏi trong tâm
trí Phương chẳng chịu lui. “ Người mà Hoàng Ân yêu là ai?”
Quên bén quyền tập của mình.
Chiều mưa trong mùa không mưa, gần dọc đèo Hải Vân mưa như trút nước, Phương
phụ Thu _ nhỏ bạn cùng quê cũng mới ra đây học, hai đứa vất vả dưới cơn mưa cả
ngày trời, cuối cùng cũng dọn dẹp xong căn phòng mới của Thu.Căn bệnh thiếu oxi
não lại hại Phương chịu đau đớn, cộng thêm dầm cơn mưa dông lớn giờ đầu óc
Phương quay cuồng.Một mình trong căn phòng trọ , trống vắng vô cùng, Phương
nhấc điện thoại lên, rồi lại đặt xuống, Phương muốn gọi cho Hoàng Ân nhưng lại
không đủ can đảm.
Cơn đau ngày càng dữ dội hơn, Phương trùm chặc chăn dặn mình cố chợp mắt một
tí.
Chuông điện thoại reo nhưng Phương cũng không nhấc nổi nữa, tay run lên, cái
điện thoại vì thế mà trượt ra , rơi xuống và tắt ngúm. Phương lả đi từ bao giờ.
Mưa đã bớt nặng hạt, tiếng gõ cửa, giọng Hoàng Ân cất lên:
- Em có nhà không?
Nghe tiếng Hoàng Ân, Phương gắn sức lê người mệt nhọc ra khỏi cái giường.Hoàng
Ân vừa bước vào cũng là lúc bao nhiêu sức lực của Phương điều cạn kiệt hết.Con
người tưởng chừng nặng đến mức bước chân không thể nâng chủ nhân nó đi được,
còn con người thì không chịu nghe lời ngã vào người Hoàng Ân.Hơi ấm từ người
Hoàng Ân nhẹ nhàng đón Phương trong lòng anh, Phương lịm đi,Hoàng Ân thì vẫn
mạnh mẽ , chững chạc ; anh ôm Phương thật chặc vào trong lòng, lo lắng và ấm
áp.
Có bàn tay ấm xoa nhẹ tráng, làm Phương gượng mở mắt, Hoàng Ân đang nhẹ nhàng
xoa dầu lên cái đầu đang muốn nổ tung vì đủ thứ chuyện trên đời và cũng do căn
bệnh đau đầu chết tiệt.Mười một giờ,khá khuya đối với một người ở trong căn nhà
một mình và chẳng mấy khi về khuya như Hoàng Ân.Đôi mắt mệt mỏi của Phương giờ
chỉ đủ sức nhìn Hoàng Ân mệt mỏi nhưng đầy cảm kích, Phương chẳng nói một lời
nào, và Hoàng Ân cũng vậy, anh nhẹ tay xoa trán, rồi cho Phương uống thuốc,xong
lại cứ xoa trán Phương đều đều.Phương nhìn Hoàng Ân, con mắt giờ mệt lữ yếu ớt
nên chẳng thể đanh đá với Hoàng Ân như ngày nào.Bỗng anh nhẹ nhàng chồm người
dậy, hôn nhẹ lên trán Phương làm cái đầu đang muốn nổ tung ấy thật sự muốn “
Bùm.. ”
Đến bây giờ thì cái miệng hàng ngày tía lia của Phương cũng không thể không lên
tiếng.
- Bữa Như nó đau anh cũng làm vậy phải không? _ Phương không hiểu sao miệng
mình lại thốt lên những lời như thế.Phương cảm giác như giờ đến lượt Phương
không kiểm soát được lời nói của mình.Phương là gì của Hoàng Ân mà lại hỏi câu
hỏi như thế, Hoàng Ân làm gì mặc kệ anh, có liên quan gì đến Phương chứ....
Hoàng Ân bỗng im lặng, và bắt đầu xuất hiện khuôn mặt khó chịu.
- Em nghĩ anh là người như vậy hả?
Nhìn Hoàng Ân, Phương thấy mình ngu xuẩn khi lại nói ra điều điên rồ như vậy.
Phương chẳng nói chẳng rằng, vì Phương không muốn phủ nhận điều mình nói ra
nhưng cũng chẳng dám đồng ý.
- Em bỏ ngay cái ý nghĩ đó đi.Nếu không anh sẽ để em bịnh chết luôn đó.
- Thì để em chết đi, liên quan gì đến anh chứ._ Phương quay mặt đi hướng khác,
không dám đối diện với Hoàng Ân vì Phương cũng không kiểm soát được những gì
Phương nói bây giờ nữa.
Hoàng Ân thấy Phương như vậy cũng chỉ biết im lặng.
Đầu ngày càng đau kèm theo buồn nôn, Hoàng Ân nói đi bệnh viện nhưng Phương
nhất quyết không đồng ý.Hoàng Ân vẫn ngồi bên cạnh, lo lắng cho Phương từng li
từng tí. Hơn mười hai giờ.Mệt lữ Hoàng Ân cũng thiếp đi, anh ngủ gục bên thành
giường.
Phương không ngủ được, lại không thấy tiếng Hoàng Ân.Lần đầu tiên Phương nhìn
thấy Hoàng Ân lúc ngủ, đôi chân mày, lông mi, cả cái mũi, đôi môi này là lần
đầu tiên Phương được nhìn kĩ như vậy.Phương nhẹ nhàng vuốt lên cái mũi cao cao
đó, rồi đôi mày ấy, Phương thật sự rất muốn được đôi mắt đó nhìn về phía mình,
muốn đôi mắt , cái mũi, đôi môi, tât cả điều là của mình, Phương muốn được anh
ôm vào lòng và nhẹ nhàng hôn lên trán, dù chỉ là lúc Phương ốm nhưng Phương cảm
thấy hạnh phúc lắm.
Phương giật mình bởi những cái suy nghĩ chết tiệc của mình.” Mình bị sao vậy
nè?” .Phương tự nhủ một cách đau đớn.Phương không nên yêu, không nên thích
Hoàng Ân như vậy, cùng chẳng nên tin tình yêu một lần nào nữa.Cơn đau đầu cũng
nhẹ đi phần nào.Phương gượng người dậy, ra phía cửa sổ, đứng nhìn về những vì
sao ở xa, để cố gạt đi bao cái suy nghĩ không nên có.Hình ảnh Hùng chốc cũng
thoát lướt qua trong đầu Phương, nhưng
lại đi rất nhanh.Hôm nay trăng khuyết chưa lặn xa, mây đên tuy dày nhưng vẫn
chừa cho bầu trời một mặt trăng và hai ngôi sao, một ngôi sao ở xa mờ nhạt, một
ngôi sao gần mặt trăng hơn và sáng hơn rất nhiều, Phương nhìn ngôi sao sáng
nhất, và nghĩ về Hoàng Ân.
Phương giật mình,từ phía sau chiếc chăn mỏng được choàng lên người Phương, bàn
tay săn chắc, cứng cỏi của Hoàng Ân choàng qua và ôm lấy hai bờ vai của Phương
từ phía sau, hơi ấm từ người Hoàng Ân làm nhịp tim của Phương bỗng chốc loạn
nhịp.
Phương định quay người lại thì bàn tay của Hoàng Ân càng ôm chặc bờ vai của
Phương.
- Anh chưa từng hôn Như, hay bất kể người con gái nào.Anh cũng chưa từng nghĩ
anh sẽ làm điều đó với ai ngoài em.Có phải em quá ngốc nghếch không? Nếu anh là
sao đỏ thực sự bắt phạt em sao chẳng lần nào em bị dưới điểm khá rèn luyện.Anh
không xấu xa đến mức người con gái nào bệnh anh cũng sẵn sàng chạy gần hai mươi
km để chăm sóc và đòi hỏi một nụ hôn.Anh cũng không xấu xa đến mức đã yêu em
lại có thể yêu thêm một người nào khác, và anh càng nghĩ mình càng không xấu xa
đến mức không có được lòng tin của em dù chỉ một tí...Nhưng anh đúng là xấu xa,
vì quá yêu em mà chẳng làm cho em tin và hạnh phúc.Và chẳng thể làm em hiểu được
hết tình cảm của anh.
Từng câu, từng chữ Hoàng Ân thốt ra càng làm Phương đau đớn, đau đớn vì không
biết nên tin không , đau đớn vì chuyện tình cảm đã qua, đau đớn vì đã làm Hoàng
Ân đau đớn và càng đau hơn khi không dũng cảm yêu anh.
Hoàng Ân buông tay xuống khỏi đôi vai lạnh lẽo của người con gái anh yêu.Phương
quay người nhìn Hoàng Ân, đôi mắt anh đỏ lên vì nghẹn ngào,đôi tay rũ xuống như
không dám giữ người con gái không dám yêu và sợ, nhưng cũng nhìn Phương như
không muốn mất Phương dù là Phương có yêu anh hay không.Phương không nói một
lời nào,hai dòng nước mắt lăn dài trên gò má, Phương quàng hai tay qua ôm chặc
lấy Hoàng Ân.Cơn mưa đã ngớt giờ lại nhẹ nhàng trút những hạt mưa nhỏ như những
hạt mưa xuân bên ngoài cửa sổ.Hoàng Ân đưa tay ôm chặc tình yêu của mình vào
lòng.
“Yêu thương là một giấc mơ,không ai biết
trước giấc mơ đó sẽ như thế nào?..Nếu bạn muốn mơ một giấc mơ đẹp, điều đầu
tiên là bạn phải mạnh dạn bước vào.”
KHI NGƯỜI TA YÊU...

Cũng đã hơn một tháng kể từ cái ngày Phương biết mình không
thể gạt tình cảm của Hoàng Ân hay tình cảm của bản thân mình ra một bên được
nữa.Phương cũng sắp phải thi cuối kì.Bài vở hằng ngày Phương cứ chất đống ra
đó, giờ chằng biết học gì để thi nữa.Đầu óc Phương không đến nỗi kém thông minh
nhưng còn được cái ngốc và lười.
Trường cho nghĩ một tuần để ôn thi, ngay ngày đầu tiên Phương đã không biết
mình nên bắt đầu từ đâu, “ có nên tủ không”, ngày đầu tiên trong tuần ôn thi,
Hoàng Ân chỉ nhắn vỏn vẹn cho Phương một
tin nhắn “ Ngày mới vui vẻ nha nhóc con, học bài tốt đó, tuần này ráng cày đi
ha.cố lên.” .Sau tin nhắn đó thì Hoàng Ân chính thức biến mất, không nhắn tin,
cũng chả gọi điện, Phương nhắn tin cũng chẳn thèm trả lời, gọi cũng chẳng nghe
máy.Hai ngày sau vừa tức giận vừa lo lắng.
Anh gần như biến mất khỏi cái con người ồn ào như Phương, bao nhiêu là sóng hỏi
cứ tràn về vỗ ầm ầm trong trí não Phương “anh đang làm gì?” , “anh ở đâu?” ,
“không biết anh có đi với chị nào
không?”.Ba ngày Phương quyết tâm đèn sách cho Hoàng Ân sáng mắt bởi trí tuệ phi
thường của mình.Ba ngày và chỉ ba ngày cho mấy môn lý thuyết, còn ngày tiếp
theo có lẽ là ngày “hết chịu nổi” .
Một đứa hai mươi “mới lớn” không chịu nổi bởi những câu hỏi vì sao, thế là
Phương quyết định đi lôi Hoàng Ân ra trị tội theo đúng cách của Phương.
Bảy giờ sáng ngày thứ tư phải ôn bài thi, Phương cứ lấp ló ngoài cửa nhà Hoàng
Ân như một đứa ăn trộm, tới rồi lui, tính bấm chuông rồi lại quay đi, Phương
cũng không hiểu nổi mình đang làm cái điều ngu ngốc gì? “Lỡ anh biết mình thích
rồi chán mình thì sao?” “Con gái tới kiếm con trai thế này thì mất giá quá???”
“không có tự trọng?”...Một loạt câu hỏi ồ ạt đổ như siêu bão rồi cũng cuốn
Phương đi...về nhà.
Phương chọn về lại nhà, và không ra khỏi nhà cho tới hết tuần vì cái lý do
chính xác là “con gái mà đi tìm con trai trước như vậy là không được, mất giá_
hết.”.Tắt điện thoại, Phương chính thức tu theo kiểu của Phương, mặt kệ những
suy nghĩ về Hoàng Ân đang ở nơi nao.
Ngày cuối cùng của những bộn bề trước ngày thi, Phương cũng hoàn thành xong
những kiến thức cần chuẩn bị, ngày hôm đó là ngày mà nhiều người nói phải ăn
chơi để thoải mái tinh thần trước khi ra pháp trường, Phương bỏ qua những lời
mời gọi, chọn thêm một ngày tu theo kiểu tu âm nhạc. Mới sáng ra Phương đã ôm
cho mình một đống sách bên cạnh cái list nhạc dài nhằng.Chị Hai lại đi làm thì
cách giết thời gian bây giờ của Phương chỉ có thể là như vậy.
Có tiếng gõ cửa, Phương theo phong cách của một đứa đậm chất nghĩ ngơi trước
giờ thi, tóc tai rối bời, hai con mắt cứ thể như Panda, lếch bộ dạng ma chê quỷ
hờn ra mở cửa.
Hoàng Ân cười thật tươi trước cái mặt ngớ ngẩn của Phương, có lẽ đó là lời chào
ngày mới tốt nhất cho một cô nàng “ở trển mới xuống”.
- Ai vậy? Hỏi ai? Nhầm nhà rồi. _ Ầm... Phương quay về nằm bệp trên giường.Nhạc
bài “Face” như át tất cả mọi động tĩnh bên ngoài.
Một phút....Hai phút...Rồi ba phút....Bốn phút....Năm phút trôi qua mà phía
ngoài cửa chẳng còn động tĩnh gì nữa.Phương nghiêng đầu nhìn ra phía cửa.List
nhác chạy tới bài “Miss You” của Jung Yong Hwa.Phương lại một lần nữa lếch bộ
dạng đó nhưng với một cái đầu khác ra ngoài phía cửa.Vừa hé cửa liếc ra ngoài
thì ở Hoàng Ân đẩy mạnh cửa chui tọt vô trong nhà, có lẽ toàn bộ chỉ trong chưa
đầy hai giây.Một lần nữa cái mặt ngớ ngởn quay vào trong nhưng lần này là bất
lực nhìn Hoàng Ân, cái mặt Phương lúc này vừa lạnh tanh vừa ngộ hết chỗ nói.
- Xâm nhập gia cư bất hợp pháp _ Hai con mắt Phương cũng chẳng giống đã mở ra
được.
Hoàng Ân bước tới xoa xoa cái đầu như ổ quạ của Phương, lại ánh mắt nhìn làm
“sỏi đá cũng mềm nhũng ra được”.Phương cố tình liếc nhìn đi chỗ khác để trong
vài giây nữa Phương khỏi siêu lòng.Nhưng chưa được vài giây đôi tay cứng cáp,
ấm áp của Hoàng Ân đã đặt nhẹ lên hai cái má của Phương, anh xoay cái mặt ngốc
đó về hướng mình.
- Ôi.Gấu trúc..._Rồi phá lên cười làm Phương không kịp phản xạ, cũng chả biết
ứng phó như thế nào , cứ thế hai má đỏ ửng như mới ở trong bếp lò ra.
Phương hất cái tay của kẻ đáng ghét đó ra.
- Vô nhầm nhà rồi chú, chú ra để cháu còn ngủ.
Vừa tính bước đi, thì lần này Phương lại bị giữ lại theo cách đơn giản khác,
Hoàng Ân lại choàng tay qua ôm vai Phương như mọi khi.
- Ôi.Nhớ quá... Gấu trúc_ Hoàng Ân dựa đầu vào vai Phương nhẹ nhàng.
- Thôi cụ , tha cho cháu đi .
...
- Về đi cho người ta nghỉ, muốn nói nhẹ hay lấy chổi đuổi nè.
Chưa kịp để chủ nhà nói thêm tiếng nữa, Hoàng Ân nhảy phắt lên cái giường bé
tẹo của Phương, trùm chăn kín cả người.Lần này thì Phương bất lực thật
sự.Phương bật cười vì từ khi hai đứa quen nhau Phương mới biết Hoàng Ân nhiều
lúc cũng trẻ con lắm chứ có phải như Phương nghĩ lúc trước đâu.
- Em học tới đâu rồi ? Còn gì khúc mắt không?
- Không mướn.
- Ui.còn giận hả?Anh chỉ sợ em không thể tập trung được nên mới tàn hình
thôi_Trong cái chăn thốt lên những tiếng nói của Hoàng Ân.
Phương bước lại, ngồi sát bên giường, nhìn vào cái chăn cuộn lại mà Hoàng Ân
đang ẩn trong đó, có lẽ là nhìn anh từ bên ngoài cái chăn.Phương không nói gì,
vì Phương không muốn anh biết Phương nhớ anh rất nhiều.
Hôm nay là một ngày rực rỡ , nói chính xác trong từ điển thời tiết của “Go
weather” hôm nay là ngày “trời đẹp”.Nhưng thật sự mà nói hôm nay đối với Phương
cũng có chút màu u tối, Phương phải làm một cái việc hơi có chút dối trá.
Lúc sáng,...
Hưng vừa theo sau Phương vừa kéo cặp cô nàng năn nỉ, Hưng đã theo Phương hết
các dãy phòng, Phương tìm mọi cách để trốn khỏi lời nhờ vả của thằng bạn nhưng
không thoát khỏi sự lôi lôi, kéo kéo, lắc lắc của Hưng.
- Năn nỉ mày mà giúp t đi, một lần này thôi, nếu không tao chết mất, heo mi tao
đi mà...hic...
- Sao mày không nhờ tụi con Như , con Thu đó, mày biết tao có ... rồi mà .
- Mày là bạn thân tao mà, chỉ có mày tin tưởng được thôi.Giúp t một lần thôi,
một lần thôi mà, chỉ tối nay thôi , sau đó mày ưng gì tao chiều nấy._Giọng Hưng
đối với Phương mà nói càng ngày càng “thê thảm”.
Phương chẳng thể từ chối được nữa trước cái vẻ mặt đó của Hưng.Ừ thì nhận lời,
chơi một trò lừa dối với Hưng, đúng là trò đáng ghét nhưng phải làm sao bây
giờ,Phương cũng chẳng biết làm sao với Hưng, vậy là nhận lời. Chằng do Hưng là
con một, nên mẹ lúc nào cũng lo cu cậu ế ẩm, do vậy mà Hưng trót nói mẹ con có
người yêu rồi, thế đó, do cái tự nhận ngớ ngẩn của Hưng mà Hưng đeo còng vào
mình rồi lôi luôn Phương vào.
Tối, hôm nay Phương thấy có gì đó nóng ghê lắm, chắc thời tiết là người Phương
cứ khó chịu, hơn nửa giờ ngớ ngẩn trước gương để biến mình thành một người con
gái dịu dàng, nết na trước mặt mẹ của thằng bạn thân.Một chút “make up” đúng
nghĩa do chi hai phụ giúp,cuối cùng nhìn Phương cũng một chút dịu dàng.Giày búp
bê, đầm liền màu đen phù hợp cho đi nhà hàng vào đêm, một chút son môi,tóc bới
cao,... nói chung là tạm ổn.
Nhìn vào gương lần cuối cùng trước khi Hưng tới rước.Hôm nay thằng bạn dường
như cũng khác mọi ngày quá đỗi, hằng ngày cứ thấy hắn nhí nha nhí nhố, giờ lại
bảnh bao với sơ mi, và jean sẫm màu, một cái áo khoác giả vest nữa chứ.
- Bảnh quá nhá nhóc , yêu mày luôn rồi _ Phương cười chọc ghẹo.
- Yêu tao đi nè, mong lắm luôn đó.
Hưng ngoảng đầu nói với phía sau với Phương một lần trước khi xe nổ máy.
Cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại trước một nhà hàng sang trọng, vì gia đình
Hưng ở quê cũng khá giả nên có lẽ việc đến những nơi như thế này đối với Hưng
chẳng là gì nhưng đối với Phương, nó có chút gì hơi lo sợ một tí, sợ mẹ Hưng ,
sợ cái nơi hoành tráng này.
Hưng chống tay lên hông, nháy mắt Phương, tự hiểu ý của con bạn Phương choàng
tay qua tay Hưng bước vào, nhìn hai đứa như đi vào lễ đường giống trên tivi
vậy.Hưng và Phương bước vào, Hưng chọn cái bàn trong góc nhìn ra cửa sổ, hai
đứa ngồi đó trước chờ mẹ Hưng tới.Ngẩn ngơ một tí thì tiếng tin nhắn làm Phương
giật mình. “Tối nay anh đi công việc với ông nên không gọi điện nói chuyện với
em được, tối về anh gọi nha, chắc hơi khuya đó ^^ . bye e.” Vậy là tối nay
Hoàng Ân có việc , mà nếu không có việc Phương cũng không trả lời điện thoại
của anh được, may quá_Phương thầm nghĩ, rồi tắt nguồn điện thoai.
Hai đưa ngồi khoảng mười phút mẹ Hưng cũng tới, một người đàn bà trung niên,
quý phái và sang trọng.Có chút sợ hãi, Hưng đứng lên và huýt tay và Phương, bần
thần Phương cũng đứng dậy bên Hưng, đề chào “mẹ của người yêu”.
Vừa lúc đó từ ngoài cửa có một vài người bước vào, với sự cúi đầu kính cẩn của
người quản lý nhà Hàng, đi đầu là một người đàn ông lớn tuổi với bộ vest đen
sang trọng, đi sau là một người thanh niên cao và khá bảnh bao, cũng bận bộ
vest đen quý phái không kém.Mẹ Hưng cũng bước tới bên bàn, cũng là lúc Phương
giật mình, người thanh niên bảnh bao kia chính là Hoàng Ân, có lẽ anh cũng giật
mình bởi sự hiện diện của bạn gái bên cạnh một người con trai khác trong nhà
hàng này, Hoàng Ân đưa mắt nhìn về phía Phương, có một sự tò mò rất lớn, anh
đưa mắt nhìn Phương , khó hiểu.Vừa lúc đó tiếng Hưng chào mẹ, làm Phương giật
mình.
- Con chào cô._Phương khẽ chào.
- Bạn gái con đó hả?Nhìn dễ thương quá _ Mẹ Hưng cười trìu mến.
Có lẽ là câu khen của cô lúc này cũng không làm Phương vui được.Mà con tệ hơn
khi Hoàng Ân bỗng đứng hình khi nghe câu nói ấy,và sau tiếng “Dạ” cùa Hưng,ánh
mắt Hoàng Ân càng khó hiểu hơn.Lúc đó Phương chỉ cầu mong cho Hoàng Ân đừng làm
chuyện gì , vì có mặt người lớn.Đúng như phong cách của Hoàng Ân, anh từ tốn
nhìn về phía bàn Phương và Hưng đang ngồi, và quay người đi về hướng khác, hơi
bần thần.
Buổi ăn tối cuối cùng cũng xong, nhưng Phương vẫn chưa nhẹ nhõm được phần
nào.Hưng và Phương tiễn mẹ Hưng ra taxi về khách sạn.Hưng dắt xe và chở Phương
về phòng trọ, vừa tính bước lên xe thì có cánh tay giữ tay Phương lại.Là Hoàng
Ân.Phương quay lại nhưng cũng không dám nhìn vào mắt anh lúc này, nhưng trong
trí tưởng tượng của Phương có lẽ là lửa đang bốc lên ngùng ngụt.
- Em về trước đi, anh chở Phương về._ Hoàng Ân nói với về phía Hưng.
- Em chở Phương đi, thì để em chở Phương về _ Hưng vẫn nhất quyết chở Phương
về.
Hai người vẫn chẳng ai để ai chở con bé chính giữa về, cho đến lúc Phương lên
tiếng.
- Mày về trước đi, tao về sau_ Phương nháy mắt đau khổ nhìn Hưng.
- Ừm. Vậy thôi tao về trước....Ngủ ngon luôn nha._Hưng cười tạm biệt Phương mà
chẳng để tâm chi đến người thứ ba.
Bóng Hưng khuất sau con đường, Phương với dám quay lại nhìn vào mắt Hoàng Ân,
chằng có cục lửa nào cả, chỉ có một đôi mắt lạnh như nơi chim cánh cụt ở. Có lẽ
là mình có lỗi, Phương xị mặt như một đứa nhóc mới làm hư cái gì đó của ba mẹ.
Hoàng Ân nhìn vào Phương, anh lạnh đến mức làm cô nàng rung lên, hai bờ vai
trống còn cái giá lạnh ban đêm và cái người trước mặt...lạnh.
Nhìn cái mặt cô nàng ngày càng tím tái, Hoàng Ân nhẹ nhàng cởi cái áo vest
choàng nhẹ lên vai Phương.
- Em bắt cá hai tay à?_ Hoàng Ân nghiêm nghị nhìn Phương.
- ơ _ Một câu hỏi mà Phương cứ cứng đờ chả biết nói gì.
- Lừa dối anh?_Hoàng Ân đặt hai tay vào hai vai Phương bắt Phương phải nhìn
thẳng vào đôi mắt lạnh ngắt của anh.Rồi anh quay lưng lại trước cái sự bần thần
của Phương.
- Em không có , không có mà _ Phương nhìn vào gáy anh nói với tới mà chẳng biết
ánh mắt kia như thế nào, ngày thường Phương vẫn cứ nói nhiều thế mà nhìn anh
mắt lạnh như băng của Hoàng Ân, dù Phương có không làm gì nhưng cũng cứ đờ
người ra.Phương đặt hai tay lên hông anh, muốn ôm từ phía sau để hối lỗi, dù
Phương không bắt cá hai tay, không lừa dối Hoàng Ân, nhưng cũng thấy mình có
lỗi.
- Em không có, Hưng nhờ em giúp thôi, nhờ em giả làm bạn gái thôi mà. Tụi em là
bạn thôi, điều đó ai mà không biết, sao anh còn giận chứ.
Hoàng Ân vẫn chẳng nói gì.Phương đi tới trước mặt Hoàng Ân.
- Anh không tin em hả? Tên chết bằm đây.
-...
- Hưng nó lỡ nói với mẹ nên mới phải làm vậy.
- “Là bạn gái con hả?dễ thương quá” _ đến lúc đó Hoàng Ân mới lên tiếng, đúng
hơn là nhìn điệu bộ anh giống như đang ghen _ Bạn gái anh mà đi ra mắt mẹ người
khác, được xem là người yêu của người khác, còn ăn bận cho đẹp vô.
Hoàng Ân vừa nói dứt, Phương cũng bật cười, cái ghen ngộ ngộ, nhưng đáng yêu
của Hoàng Ân làm Phương càng thấy Hoàng Ân đáng yêu chết đi được.Phương cứ
tưởng người lạnh lùng như anh chả bao giờ biết ghen chứ.
Câu nói Hoàng Ân làm Phương phá lên cười.Rồi cứ thế lao vào ôm anh, ôm anh
chàng người yêu đáng yêu.
Hoàng Ân buông tay chẳng chịu vòng tay lại, hình như vẫn còn ghen mà cố nói
- Ai thèm ghen chứ.
Phương buồn cười bởi cái điệu bộ con nít lần đầu mới thấy của Hoàng Ân, Phương
lùi về sau .
- Lêu...lêu...còn làm bộ... _ Phương bĩu môi chọc Hoàng Ân.
Chưa kịp chuẩn bị chon tràng chọc tiếp ,tính lui thêm bước nữa thì Hoàng Ân đưa
tay kéo tay Phương, kéo người Phương lao về phía anh và ôm thật chặc.
- Người yêu đáng yêu vậy không ghen sao được, trong khi đi với trai khác tình
như thế nữa.
Trong lòng Hoàng Ân, Phương cười khúc khích theo đúng một kiểu vừa ghen vừa yêu
của hai kẻ yêu nhau.
Hoàng Ân đặt tay trên vai, nhìn vào mắt Phương nghiêm nghị.
-Nhưng sao hai đưa em lại làm vậy,như vậy là lừa dối người lớn đó biết hông?
- Hưng bảo muốn làm cho mẹ vui thôi mà.
- Nếu chuyện này vỡ lỡ thì vui không? Mà hai đứa em định làm người yêu giả cả
đời hay sao mà nói vậy? Anh không chấp nhận chuyện đó đâu đó.
- Hưng nhờ em mà.Hức
- Đáng nhẽ Hưng nhờ em phải giải thích cho bạn đúng sai chứ, làm sao hai đứa
lại đồng minh đi lừa dối người lớn vậy chứ. _ Hoàng Ân nghiêm nghị như một
người anh đang dạy dỗ cô em gái hư.
- Hưng bảo ít bữa sẽ nói mẹ là không hợp nên chia tay rồi.
-Ừa.Hưng bảo hoài thôi, lần sau giúp bạn thì giúp cho đúng đó._Nói rồi Hoàng Ân
quay đầu đi về hướng nhà xe_ Thôi mình về._ vừa đi vừa nói lại phía sau_ Báo
trước anh còn rất giận đó nha, người yêu mình mà...
Phương bật cười, rồi chạy theo lót tót phía sau, đấm đấm vào lưng Hoàng Ân _
Rồi rồi, em biết rồi mà, xin lỗi mà...
Ừm thì hai đứa đang yêu nhau đó, nhìn cảnh con nhỏ chạy phía sau đấm đấm lưng,
còn thằng nhỏ thì tủm tỉm cười, cũng đủ hiểu tụi nó đang hạnh phúc.
“
Ở ĐÂU
ĐÓ CÓ MỘT SỰ CHIA LÌA...

Cũng đã hơn một năm kể từ ngày Phương không gặp Hoàng Ân, không biết là tạm
thời hay là mãi mãi, anh đột ngột đi du học, vì gia đình, vì những điều anh
phải làm thay vì ở lại đây bên Phương. Chỉ vọn vẹn một điều Phương còn giữ lại
là cuốn sổ cờ đỏ, mà không là cuốn sổ tay Hoàng Ân gởi lại cho Phương trước khi
đi. “Anh đi Mỹ, chỉ một thời gian thôi, anh sẽ trở về.”_câu cuối cùng anh viết
trong quyển nhật kí chỉ là bấy nhiêu...
Cuốn nhật kí được ghi trong vòng một năm nhưng những trang giấy đầy những nét
nhòe của những lần anh xem đi xem lại, hay những lần anh lật trang mới ra để
viết.
“Ngày...tháng...năm...
Lần đầu tiên đi coi thi, mọi thứ có vẻ thú vị hơn những gì mình tưởng
tượng.Mình chú ý đắc biệt đến một cô bé...có đôi mắt rất buồn.”
“Ngày...tháng...năm...
Hôm nay mình đã gặp lại cô bé đó, đứng một cách ngớ ngẩn, nhưng đáng yêu ghê.”
Những dòng anh viết sau cuốn sổ, vọn vẹn có đôi dòng, đúng là anh.Một điều gì
đó chỉ có thế là Hoàng Ân.
“Ngày...tháng...năm...
Mình cứ phải bắt bẻ Phương mới được hay sao?
Chắc chỉ có cách đó là được gặp mỗi ngày nhỉ... ^_^”
“Ngày...tháng...năm...
Hình như là thích rồi...
Cái vẻ quậy quậy, yêu yêu đó...
Cái bộ dạng đèo mình và giận dữ nữa.”
“Ngày...tháng...năm...
Hôm nay em chạy theo một cô bé bán vé số...
Càng ngày mình càng thích em.”
Thoáng chốc, kí ức hiện về trong tâm trí Phương.Đúng rồi, trong những cái ngày
đầu năm tránh khỏi tên Đười ươi cờ đỏ đáng ghét, Phương vô tình gặp một em bé
bán vé số trước cổng trường,mặt mày nhem nhuốc, khắc khổ.Ngày hôm đó, người
xung quanh em chẳng ai mua,lại một số bạn trai chọc ghẹo.Nhìn cái cảnh cô bé
bán vé số lẳng lặng quay người bước đi, Phương đã chạy theo, mua vài tờ vé số
dù Phương chẳng bao giờ chơi những cái thứ đỏ đen đó.
Phương kẹp tờ vé số còn giữ của ngày hôm đó vào giữa trang giấy của Hoàng Ân,
trầm ngâm.
“Ngày...tháng...năm...
Hình như không phải thích mà là yêu”
“Ngày...tháng...năm...
Đầu đông se lanh, hôm nay nhìn em thật đáng yêu”
“Ngày...tháng...năm...
Hôm nay chơi bong rổ dù tay mình rất đau, nhưng dù sao cũng có em, được nhìn em
chơi...
Cũng hôm nay, lần đầu tiên nhìn em ở cự li gần như thế, và hôm nay em đã ôm
mình, dù chỉ là em sợ ma, nhưng cảm giác khó tả quá.Hạnh phúc,...không biết sẽ
như thế nào..”
“Ngày...tháng...năm...
Em chằng ghét mình nữa rồi.Uống cafe cùng và nói rất nhiều chuyện”
“Ngày...tháng...năm...
Như bạn Phương nói thích mình, nhưng ngoài Phương, mình không có cảm giác...”
“Ngày...tháng...năm...
Em đã ôm mình ... là cái ôm thật sự.”
Những trang nhật kí tiếp là những ngày Hoàng Ân và Phương quen nhau, Phương không bao giờ nghĩ
anh thích Phương từ trước khi Phương nghĩ tới anh, và cũng không bao giờ hiểu
đối với anh Phương là duy nhất.
Nhưng ngày tiếp trang trang nhật kí Hoàng Ân chỉ vọn vẹn
“Ngày...tháng...năm...
Hôm nay...anh nhớ em...”
“Ngày...tháng...năm...
Anh yêu em..”
Trong những ngày bên nhau, Hoàng Ân không ghi lại tỉ mỉ một điều gì, chỉ ghi
những gì anh đang nghĩ, theo cách của bản thân anh bên cạnh Phương.Hết lòng.
Gấp lại những trang giấy dường như đã nhạt nhòa của Hoàng Ân, ừa thì anh đi hơn
một năm rồi, lần cuối cùng Phương được nhìn thấy anh là lần được tặng bó hoa
ngày anh nhận được bằng cử nhân xuất sắc.Vậy đó, một câu nói, và anh biến mất
trong cuộc đời Phương từ đó.Cũng chằng nghe được một lời nói từ Phương, một cái
ôm, hay một lời hứa.Và Phương chưa trao được cho Hoàng Ân cả một nụ hôn mà
trong tim cố gắng che dấu.Cũng vì không có đến một lời hứa mà Phương cũng không
tự tin rằng cả hai sẽ giữ đc trái tim của nhau.Nói đúng hơn Phương vẫn không
tin anh sẽ chung thủy đến mức trở về bên Phương.
Một năm trôi qua, không một tin tức, không một thông tin về anh...
Thêm một năm cứ thế trôi qua nữa, Phương cũng chẳng biết Hoàng Ân giờ như thế
nào, anh giờ ra sao, và quan trọng là anh còn bao giờ nghĩ tới Phương nữa
không...
YÊU THƯƠNG VÀ TRỐN CHẠY.
Lại một ngày mùa đông, Phương giờ đã là một cô sinh viên năm ba, tuy có chững
chạc và trưởng thành hơn tí, nhưng cái trẻ con thì vẫn không thể nào hết được.
Chính vì cái ngây ngô đó mà Phương dần được sự dòm ngó của nhiều chàng
hơn.Trong đó có một chàng gần nhất_Hưng_bạn thân, cũng là bạn cùng lớp của Phương.
Ngay từ đầu, có lẽ chỉ mỗi Phương ngốc nghếch không hiểu được Hưng, nhưng hình
như ai nấy điều hiểu Hưng dành cho Phương một tình cảm đặc biệt hơn những người
con gái khác.
Một ngày sau ngày thi cuối học kì Hai, năm Ba.
- Ê mày. Tao biết anh này đẹp giai lắm luôn nè.Tao mối cho, không có chỗ chê
nhá _ Thu hí hửng kể với Phương về một anh chàng nào đó.
Phương chỉ cười ngớ ngẩn đáp lại “thiện ý” của con bạn.
- Mày tính ở dá hả? _ Thu lại tiếp _ Trước kia mày xấu như Thị Nở, giờ nhan sắc
có tiếng bộ thì lo tận dụng để ê sắc ế đó con _ Thu lại trêu thêm rồi cười toe
toét.
Như ở đâu lao vào
- Đừng nói là mày còn nhớ ông Hoàng Ân chết bằm kia đó nha, biết tăm biệt tích
thì nhớ làm gì cho khổ.
- Nhớ gì mà nhớ, hết rồi, tụi bây đừng có nhảm, tao giết á, ế là xu thế của
thời đại mà, ở vậy cho sướng.
- Ế hả?Yên tâm đi.Mày mà ế tao rước về dinh dùm cho.
Từ phía sau, Hưng choàng tay lên vai Phương và nghiên qua một bên chen vào cuộc
nói chuyện của ba đứa.
- Ê.Tối mai 6h ở Omely cafe nha.Tao chờ mày đó, không đi tao xử_Hưng thì thầm
vào tai Phương, chưa kịp trả lời rằng đi hay không thì Hưng đã quay người đi về
phía tụi con trai đang đá cầu.
6 giờ tối, đúng là không thể từ chối lời “ép buộc” của Hưng, Phương xuất hiện ở
quán cafe đối với Phương đã quá đỗi quen thuộc.
Chẳng có gì khác biệt ở quán cafe này, vẫn như mọi hôm đó thôi, chỉ có đều nó
chẳng có Hoàng Ân bên cạnh Phương như ngày nào nữa thôi.
Cũng chẳng phải những mùa đông lạnh buốt có Hoàng Ân bên cạnh, vậy đó, cơn gió
cứ đưa đẩy kí ức về Hoàng Ân về với tâm trí Phương.Phương lạnh lùng gạt đi
những điều nếu bước chân Phương chùng lại rồi bước về phía cánh cửa góc quán
nơi Hưng đang chờ
Bên bậu cửa với những chậu lan thơm ngát, Hưng bảnh bao trong chiếc áo sơ mi
trắng bung hai nút trên cùng, một chút bụi bặm và lịch lãm của cậu trai nửa
trưởng thành. Đón Phương bằng nụ cười tươi hơn mọi ngày một chậu hồng nằm gọn
trên bàn làm Phương liếc nhìn tò mò. Vẫn thức quen thuộc như mọi ngày, một tí
đắng đắng, nhạt nhạt cho ngày nắng.Hưng và Phương mãi mê nói về những chuyện sẽ
làm trong kì nghĩ sắp tới và cả những dự định trong tương lai của hai đứa.Cho
đến khi...
- Sao đến giờ mày vẫn không quen ai vậy?
Câu hỏi của Hưng chốc làm Phương im lặng.
- Mày còn nhớ anh Hoàng Ân sao? Anh ấy có trở về không?
Chốc bàng hoàng trước đều mà Phương không muốn nghĩ đến
- Không.Tao không nhớ gì hết, cũng chẳng muốn nhớ.
Hưng cười gượng nhìn nét mặt đăm chiêu của Phương.
- Xạo vừa thôi.Nhìn mày là biết rồi, không giấu được đâu.
- Thật mà, tao chẳng biết gì về anh ấy hết, nên cũng chẳng muốn nhớ làm gì, tao
cũng chả muốn nhắc gì chuyện đó nữa.
Chút đăm chiêu lại nghiên về phía Hưng, Hưng nhìn xa xăm ra phía chậu lan treo
lơ lửng bên cửa sổ, rồi quay sang nhìn
Phương.
- Vậy sao tao thấy dạo này mày chẳng thích ai hết vậy?
- Đâu có ai thích tao đâu mà thích, có là tao thích lại liền._ Phương vừa cười,
vừa đưa tay mom men mấy cành hồng.
- Có chứ sao không trời.
- Có ai? Mày biết hả ? tính làm mối tao cho ai hay nói vậy.
- Có.Tao nè.
Phương bỗng im lặng nhìn khuôn mặt chẳng có chút gì đùa cợt của Hưng. Nhưng
giây lát Phương điềm tĩnh đáp, để hai đứa thoát khỏi cái không khí im lặng đáng
sợ đó.
- Thôi đi cụ, đùa vừa thôi.Mày mà thích tao, tao thích lại liền.hè hè _ Phương
cười tít.
Lần này Hưng nghiêm nghị hơn, nhìn thằng vào mắt Phương
- Tao thích mày thật thì sao?
- ...
- ...
- Thật thì tao sẽ giết mày.Đáng nhẽ mày phải thích tao từ lâu mới chơi với nhau
được chứ.Ai ngờ bây giờ mày mới thích, chơi xấu ghê.Thì ra bấy lâu nay tao đơn
phương.
Nói dứt Phương cười tít nhìn Hưng.Có lẽ hơi bất ngờ với câu trả lời của Phương
mà Hưng bần thần trong giây lát.
Ừa thì...Phương biết chứ, Phương cũng cảm giác đôi chút thứ tình cảm đặc biệt
trong lời nói của Hưng, nhưng Phương chẳng biết làm sao khi bản thân Phương
luôn coi Hưng là một người bạn thân và rất thân, phải làm gì nếu Hưng nói ra
tình cảm đặc biệt đó và nếu Hưng nói thì hai đứa sẽ trở nên như thế nào, thì
thay vì đó, Phương sẽ không nên để Hưng nói ra có lẽ sẽ tốt hơn.
Dòng suy nghĩ đang miên man trong tâm trí Phương bỗng giật bén bởi hành động
bất ngờ của Hưng.Hưng nắm tay Phương, đứng lên kéo Phương về phía mình, và chồm
người hôn lên trán Phương.Bất ngờ, Phương đứng hình trong giây lát, đôi má kia
đỏ ửng vì nụ hôn.
- Nụ hôn đó thì sẽ hiểu chứ? _ Hưng nhìn Phương, lặng ...
Trong suy nghĩ Phương miên man những điều mà Phương không muốn nghĩ tới, Hưng
không phải là hình ảnh trong tâm trí Phương giờ này...mà là ...anh....Hoàng Ân
hiện về trong tâm trí Phương với nụ hôn đầu tiên trên trán vào ngày Phương ốm,
bỗng dưng nụ hôn ngọt ngào đó hiện về trong Phương, và Hoàng Ân chiếm trọn
trong tim Phương thay vì người đang đối diện với Phương.Nụ hôn của Hưng vô tình
kéo bao nhiêu hồi ức về Hoàng Ân quay trở về, dòng hồi ức sâu đậm đến mức cái
bóng vừa ra khỏi quán cafe cũng làm Phương hoang tưởng đó là hình bóng của
Hoàng Ân.
Phút chốc cơn gió cũng đi qua, để Phương trở về với thực tại không có Hoàng Ân
ở nơi đây mà chỉ có Hưng đang đối diện Phương chờ một câu trả lời.
- Xin lỗi mày...
Nước mắt lăn trên đôi gò má của một cô nàng si tình chăng?
Đôi dòng nước ấm lăn trên má Phương, một câu nói nhìn thẳng vào mắt Hưng
...“xin lỗi”...
Phương quay người bước vội ra phía cửa, bỏ mặt sự bất ngờ và bần thần còn lại ở
một người phía sau đang nhìn theo bóng Phương lạnh lùng, mà buồn bã đến sâu
thẳm.
Hai ngày sau, Phương nhận được tin nhắn từ Hưng: “Xin lỗi vì tao vô tình làm
mày buồn, coi như tao chưa làm gì được không? Chưa nói gì luôn? Được chứ?. Tao
sẽ chờ mày.Trong thời gian chờ tụi mình vẫn là bạn như trước được không?”
Thật sự Phương đã đủ chín chắn để không đánh mất tình bạn vì những điều như
thế, và Phương cũng thật sự chẳng muốn mất một người bạn tốt như Hưng, thay vì
mất nhau như vậy thì giữ cho nhau một tình bạn đẹp chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều.
“Ừa. ^_^ . Tụi mình luôn là bạn tốt mà lị.”
Những cảm giác yêu thương từ đó được Hưng chôn sâu trong trái tim rồi âm thầm
bên cạnh Phương. Hưng chờ đợi ở Phương một sự chấp nhận, hay đúng hơn là chờ Phương cho Hưng một
chỗ trong trái tim dường như chẳng chấp nhận được ai sau khi Hoàng Ân ra đi.
Hưng vẫn bên cạnh Phương như thế, suốt thời gian dài , và đối với Phương mà
nói, sự hiện diện của Hưng cũng chẳng phải ai cũng thay thế được, nhưng cũng vì
quá đỗi thân thuộc mà để nó đi tới một tình cảm khác cũng thật là khó khăn.Vậy
thì cứ bên cạnh nhau như những người bạn thân thực sự sẽ tốt hơn nhiều. Và
Phương lựa chon điều đó, thay vì mất Hưng theo một cách ngu ngốc khác.
Vậy là đã hơn ba năm kể từ ngày Hoàng Ân đi không chút tin tức gì, Phương đã
tốt nghiệp ra trường và chuẩn bị cho chuyến ra Bắc để học lên thạc sĩ. Đáng ra
Phương muốn đi làm để kiếm cho mình một hành trang vững chắc về kinh nghiệm,
những Đà Nẵng cứ có hình bóng ai đó làm Phương tạm thời muốn đi đâu đó thật xa.
Phương lựa chọn đi ra Hà Nội để học tiếp hai năm lấy bằng thạc sĩ.
Ngày Phương đặt chân tới Hà Nội cũng cái ngày, cô được 24
xuân, không đủ lớn để Phương có những sự lựa chọn đúng đắn, nhưng cũng đủ lớn
để Phương chọn cách nên bước về hướng nào phía trước.
Hà Nội những ngày trở gió, lãnh buốt kèm theo cái cô đơn xa lạ.Ngót hơn một năm
Phương bôn ba ngoài thủ đô, bon chen với cái lạnh ngắt giữa dòng người tấp nập,
xô bồ giữa chốn mà người ta cứ tay trong tay còn bản thân cô cứ loay hoay một
mình.
Cho đến một ngày, đợt gió lạnh Đông Bắc tràn xuống, Phương lại chọn một góc ở
quán cafe cạnh Hồ Tây.Núp mình dưới chiếc bóng của những nhành hoa dại tràn
xuống góc bàn, một ly cafe nóng cho vơi đi cái lạnh vô hình.Đang thẩn thơ ở nơi
nào xa lắm, bỗng Phương giật mình bởi lời chào phía trước
- Làm gì ở đây vậy Phương?
Là sự bất ngờ. Người trước mặt Phương là Trọng Nghĩa, người bạn cũ, và chính
xác là người đã thương Phương vào năm 11.Chưa hết
bất ngờ với sự xuất hiện đó của Trọng Nghĩa.
- Ơ. Nghĩa? Sao Nghĩa lại ở đây?
- Ừa.Nghĩa đang chạy chương trình ngoài này.Hôm nay rãnh rỗi nên dạo tí, lúc
chạy ngang qua vô tình nhìn vào quán cafe, thấy ai nhìn ra cửa sổ giống Phương
quá, nên vào xem thử phải không.Ai ngờ đúng thật.
Trọng Nghĩa là một chàng trai hiền lành nhất trong số những chàng trai mà
Phương đã gặp.Lúc trước Trọng Nghĩa hát hay nhất trường cấp Ba của Phương và
học cạnh lớp Phương nên nhờ đó mà Phương mới quen biết Trọng Nghĩa. Trọng Nghĩa
không giống chất một chàng trai Hàn như mẫu người Phương thích, nhưng Trọng
Nghĩa lại mang một nét trầm như những chàng trai Á Châu. Dáng người ốm cao và
cái lúng đồng tiền làm Trọng Nghĩa nổi bật giữa đám đông những thằng con trai
lớp Trọng Nghĩa lúc trước.Khi tốt nghiệp cấp Ba xong, Trọng Nghĩa thi nhạc viện
nhưng không đủ điểm nhạc lý nên muốn từ bỏ đam mê, rồi lúc đó chính Phương là
bên cạnh khuyên răn Trọng Nghĩa mọi cách theo đuổi ước mơ của mình.Vậy đó, rồi
chẳng bao lâu sau, giờ Trọng Nghĩa thành một ca sĩ nổi tiếng.Do sau khi Hoàng
Ân đi không được bao lâu thì Phương bị mất điện thoại, thành ra sự ngu ngốc làm
Phương mất liên lạc với Hoàng Ân và mất liên lạc luôn với Trọng Nghĩa.Cứ gặp gỡ
này quả thật rất bất ngờ.
- Ủa?Mà Phương làm gì ngoài này vậy?_Nghĩa vừa hỏi vừa kéo ghế ngồi xuống _
Nghĩa ngồi được chứ?
- Ừm.
Phương im lặng phút chốc để Trọng Nghĩa ngồi xuống phía đối diện.
- Phương ra học lên thạc sĩ.
- Ừm.Phương đổi số hay sao, Nghĩa liên lạc hoài không được.Hôm nay vô tình gặp,
chắc mình có duyên lắm đây._Trọng Nghĩa cười nhìn Phương đang nhâm nhi ngụm
cafe
Sau lần gặp gỡ đó Phương và Trọng Nghĩa có lẽ gặp nhau nhiều hơn. Ở cái xứ xa
lạ Phương trầm hơn bình thường, có lẽ vì thế sự xuất hiện của Nghĩa phần nào
làm ấm lòng của một kẻ xa quê hương.Trọng Nghĩa chạy xô một thời gian dài ở Hà
Nội và theo một bộ phim truyền hình nên thời gian ở Hà Nội là khá lâu.Nhờ đó mà
cứ cuối tuần hay ngày lễ là Phương lại có người cùng đi dạo, đi ăn hay đi
lễ.Ngày tháng cứ trôi đi trong cuộc sống của Phương với sự hiện diện của một
người con trai khá hoàn hảo bên cạnh.Có một điều mà Phương lo sợ nhất, đó chính
là tình cảm của người con trai đó.Trọng Nghĩa thích Phương từ năm cấp ba, cho
đến rất lâu sau Trọng Nghĩa vẫn giữ tình cảm đó, và nhiều lần chờ đợi ở Phương
một lời hồi đáp.Còn Phương thì vẫn thế,gần
10 năm qua, Phương vẫn khôn khéo từ chối tình cảm đó bằng một
tình bạn trong sáng giữa 1 người
con gái và 1 người con trai.Nhưng rồi điều Phương lo sợ thế nào cũng sẽ
đến.
Ngày hôm đó là một ngày mưa rả rích, cơn gió đông cứ khe khẽ ủa vào cánh cửa
phòng quen thuộc.Phương đứng bên cửa sổ nhìn về phía xa xa của những ồn ào náo
nhiệt ở ngoài phố phường kia.
Tiếng chuông điện thoại reo...Là cuộc gọi từ Trọng Nghĩa.
- A Lô. Phương nghe nè.
- Phương có nhà không?
- Ừm.Có.Có chuyện gì không Nghĩa?
- Ra mở cửa cho Nghĩa với.
Phương “ừm” vội rồi chạy ra phía cửa.Trọng Nghĩa bị cơn mưa nhẹ làm cho mái tóc
ướt và chạy xuống bên má, cái áo khoác cũng thấm vài giọng mưa làm hơi lạnh cứ
tỏa ra càng lạnh hơn.
- Nghĩa vô nhà đi.
Phương vừa quay lưng đi thì bị tiếng nói phía sau làm khưng người lại.
- Nghĩa yêu Phương.Nghĩa say rồi, hôm nay có uống tí với mấy anh trong công ty,
nhưng chỉ có lúc say mới dám nói hết ra suy nghĩ của mình như vậy.Gần 10 qua Nghĩa vẫn thế, Nghĩa vẫn yêu Phương.Sao Phương không
cho Nghĩa một cơ hội, dù chỉ là nhỏ nhất hả Phương.
Khuôn mặt ướt vì mưa, và đôi mắt đỏ ửng lên của Trọng Nghĩa làm Phương không
khỏi lúng túng.Phương im lặng....Đó là điều Phương biết sớm muộn gì cũng
sẽ đến nhưng bản thân cô cũng không ngờ nó nhanh và bất ngờ đến vậy.Phải chăng
sự lựa chon ở bên Trọng Nghĩa như một người bạn những ngày qua của Phương là
sai lầm?Trong đầu Phương đang lẫn lộn bao nhiêu suy nghĩ, sự im lặng đáng sợ
đang tồn tại giữa hai người làm Phương khó xử vô cùng.
- Sao Phương chưa từng cho Nghĩa cơ hội hả Phương, cho Nghĩa một lần được bên
cạnh Phương như một người con trai thật sự, được yêu và quan tâm Phương như
người yêu.Nghĩa luôn mong chờ Phương.Phương biết mà....
Phương chưa hết bàng hoàng với sự xuất hiện đó, lại càng bàng hoàng hơn khi
Phương chưa kịp nói một điều gì thì Trọng Nghĩa đã kéo cánh tay Phương, ôm cô
vào lòng. Sự bất ngờ làm Phương chẳng kịp phản xạ.Phương im lặng buông xõa hai
tay, nhìn về phía xa xăm và “ừa” một cách vô cảm trước câu hỏi “làm người yêu
Nghĩa nha Phương”.Ở gần đó có tiếng ô tô nổ máy làm Phương bừng giật mình khỏi
dòng suy nghĩ vô định.Cô đầy Trọng Nghĩa ra.
- Thôi Nghĩa về đi nha.Bữa sau gặp, khuya quá rồi đó._ Phương cười tiễn Nghĩa
ra về.
Đợi chiếc Mes của Trọng Nghĩa chạy khuất cuối con đường, Phương bần thần vào
nhà.Cô lật chiếc sổ cờ đỏ của Hoàng Ân đề lại, cầm bức hình của cô và anh mà
Phương vẫn giữ bấy lâu, đó có lẽ là nụ cười tươi nhất mà Phương từng được có
khi ở cạnh một ai đó...Phương lật mặt sau bức ảnh, nhìn dòng chữ đã phai dần mà
Hoàng Ân viết “Sẽ mãi như bây giờ em nhỉ?” Phương gượng cười với những điều đẹp
đẽ trong kí ức đã qua, rồi đặt bức ảnh về đúng vị trí của nó.
“Hoàng Ân là người ra đi không tin tức, là người phản bội tình yêu của hai đứa,
sao anh lại làm vậy với tình cảm của Phương.Cớ sao vì một người như thế mà
Phương phải cứ đau đớn như thế này?Cớ sao vì một người như thế mà Phương phải
chờ, phải đợi, phải nhớ mong, một Hùng Quân chưa đủ sao lại thêm một Hoàng Ân
nữa cơ chứ?Tình cảm với Hoàng Ân sao cứ lởn vởn quanh đây cơ chứ.Làm sao để
thoát khỏi sự nhớ mong và tình cảm đau đớn này...Có lẽ chỉ có yêu thương một ai
khác mới là cách trốn chạy ít đau đớn nhất...”
Dòng suy nghĩ miên man của Phương bị đứt quãng bởi cuộc gọi của Anh Thư.
-“Đang làm gì đó mày?”_ Giọng Anh Thư nhỏ nhẹ bên đầu dây bên kia.
...
...
-“ À. Có chuyện này tao báo mày đây, không biết là chuyện vui hay buồn, mà mày
cứ nghe thử đi ha.”
...
-“Tin thứ nhất: Có một người tự xưng là người bên công ty nhà Hoàng Ân hỏi thăm
mày đó.Hỏi mày đang ở đâu.Nhưng tao không cho địa chỉ, chỉ nói mày học cao học
ở ngoài đó thôi.”
- Ừm...
-“Tin thứ hai: tin này hơi sốt dẻo luôn nè, đó là con em tao mới mail bên đó
về, trong ảnh nó gởi , có một bức có Hoàng Ân đó. Anh chàng vẫn lạnh lùng như
thường ngày, nhưng bức ảnh thì gái vây quanh luôn.Hết rồi đó.”
- Ừm...
-“Sao mày im lặng quá vậy nè? Thôi, tao có việc tí nha, nói chuyện mày sau
nha..”
Lời chào vội vàng , rồi tiếng cúp máy của Anh Thư để lại cho căn phòng một
không khí trầm lặng đến đáng sợ...
Vậy là kể từ đêm mà Trọng Nghĩa mở lời lần nữa, hai người chính thức gọi là
người yêu theo cách hiểu của những người xung quanh.Ngoài những lúc đi hát, hầu
như lúc nào Trọng Nghĩa cũng có mặt bên Phương. Anh đưa đón Phương đi học, đi
làm thêm, và dẫn Phương đi gặp bạn bè mình, thậm chí là có mặt trong những khi
Trọng Nghĩa biểu diễn. Tình càm Trọng Nghĩa quá lớn đến mức Phương không biết
phải nhận nó như thế nào?Hay đơn giản Phương chẳng biết có thể nào chấp nhận
tình cảm đó được không. Nhận lời quen Trọng Nghĩa nhưng Phương vẫn có tránh né
những lời mời từ anh, một sự vô cảm đến lạnh lùng cứ tồn tại trong giữa mối
quan hệ giữa hai người.Phương thật sự muốn phá vỡ cái bức tường đang đứng trước
mặt cô lắm, nhưng sao hình ảnh ai kia vẫn chiếm trọn trong tim Phương, chẳng
thể nào đẩy ra ngoài được.
Ngày thứ Ba Trọng Nghĩa và Phương được gọi là hai người yêu nhau. Hà Nội, vẫn
cái lạnh làm chùm chân con người ta giữa cái chốn xa hoa đông người kia, Trong
dòng người tập nập của cái phố bắt đầu lên đèn, sau bữa học ca chiều, Trọng
Nghĩa đón Phương đi ăn món Phở quen thuộc của Hà Nội cho ấm đi ngày đông đang
dần về cuối.
Vẫn con đường quen thuộc, hơn một năm qua cứ lẻ bóng một mình, hôm nay đi bên
cạnh Phương có Trọng Nghĩa.Hai người chậm rãi bước dưới bóng những cây hoa sữa
rợp bóng.Dưới ánh đèn đường hai cái bóng người thẫn thờ trãi dài về phía trước.
Phương cứ chậm rãi bước phía trước, Trọng Nghĩa từ từ theo sau, chằng ai nói
với ai điều gì. Không khí im lặng bị phá vỡ khi cái bóng của người nam phía sau
đưa tay ra nắm lấy tay cái bóng người con gái phía trước. Phương giật bén người
khi bàn tay Trọng Nghĩa vừa chạm vào tay mình, có lẽ đối với hai người đang
quen nhau, nó hết thảy bình thường, nhưng khi bàn tay kia nắm vào tay mình rồi
mà Phương vẫn cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn lắm.Sau phút bần thần Phương quay
người nhìn vào mắt Trọng Nghĩa.
- Có bao giờ Nghĩa nghĩ vì sao đã lâu như vậy mà hai đứa mình vẫn chưa vượt qua
được cái ranh giới của tình bạn không?
Trong giây phút nhìn Trọng Nghĩa im lặng, Phương lại nói tiếp.
- Phương xin lỗi Nghĩa, xin lỗi Nghĩa nhiều lắm, nhưng Phương nghĩ Phương không
tiếp tục làm người yêu Nghĩa như vậy được nữa đâu.
Dứt câu, chiếc bóng trước buông tay chiếc bóng sau rồi lặng lẽ tiến về phía
trước. Trọng Nghĩa thẫn thờ nhìn theo bóng Phương khuất dần cuối còn đường, chỉ
còn lại mình anh và chiếc bóng của chính mình, lặng im rất lâu.
Phương chọn cách không lừa dối tình cảm của Trọng Nghĩa, còn hơn cứ cố gắng yêu
thương trong khi cảm giác là một thứ mà Phương chẳng thể nào có được, Phương
không muốn độc ác với Trọng Nghĩa hay đơn giản là đem anh vào trò chơi chạy
trốn mà cô đang cô gắng tiếp tục. Phương không muốn tình cảm của Trọng Nghĩa cứ
bị thứ ích kỉ của bản thân cô mà làm cho chai sần, Phương chọn cách sống thật
với tình cảm của mình đối với Trọng Nghĩa, thà là cô mất anh theo một cách như
thế, hơn là để cô mất chính bản thân mình còn anh thì mất đi quãng thời gian
quý giá.
“NGƯỜI TA NÓI HAI NGƯỜI LẠ VÔ TÌNH GẶP NHAU DƯỚI MỘT CƠN MƯA, HỌ SẼ YÊU NHAU
MÃI MÃI...”

Thoắt cái, hai năm ở Hà Nội ồn ào tấp nập cũng trả Phương về với Đà Nẵng thân
yêu, với bãi biển trãi dài và những ngày thơ mộng. Phương tạm biệt Hà Nội và bỏ
sau lưng những kỉ niệm đã qua, cả cái kí ức về một người bạn mà Phương đã đánh
mất.
Ngót hơn 5 năm kể từ ngày Hoàng Ân ra đi, Phương cũng chốc thành cô nàng độc
thân 26 tuổi,
thời gian trôi nhanh đến không ngờ, bạn bè lũ lượt lập gia đình rồi sinh thêm
những cô cậu đáng yêu, chỉ mỗi mình Phương cứ một mình đi về dưới con đường
thân quen hằng ngày.Có lẽ đối với một số người Phương giờ là một cô nàng của
công việc, sau khi học xong thạc sĩ đáng nhẽ Phương nên chọn một công việc nhẹ
nhàng, ổn định, Phương lại cất đi tấm bằng học được lao vào lĩnh vực giải trí
để giúp con bạn thân làm diễn viên, đồng thời lại xin làm phóng viên của một tờ
báo tỉnh. Phương chọn cách cầm máy ảnh đi bôn ba khắp nơi, không thì bon chen
trong giới nghệ thuật với con bạn thân.Phương cứ chìm đắm trong công việc mà
lãng quên đi sự nhớ mong của chính bản thân mình.Thời gian công việc chiếm gần
hết thời gian của Phương, nên cái gọi là yêu đương cũng bị dẹp sang một bên,
cho dù góc ảnh mang tên Hoàng Ân vẫn đè nặng sau những chuyến đi dài ngày của
Phương.Mỗi lần về quê là mỗi lần gia đình thúc giục Phương có người yêu và lập
gia đình, nhưng cũng là mỗi lần tâm can Phương cay đắng lạc về một nỗi nhớ
không tên.
“Thời gian trôi qua nhanh ghê...”_Phương im lặng dưới cơn mưa ngày càng nặng
hạt.
Hôm nay là ngày thi cuối cùng của kì thi đại học, Phương được giao đi tác
nghiệp tại địa điểm thi của trường Sư phạm, và đây cũng là địa điểm hơn 6 năm
trước Phương gặp Hoàng Ân.Cơn mưa ngày càng nặng hạt, thí sinh ùa ra khỏi cổng
trường như bầy ong vỡ tổ, chỉ còn mỗi Phương đứng chỗ trạm xe buýt, giật mình
nhớ lại thời gian này của hơn 6 năm trước.
Ngày hôm đó, cũng ngày mưa, môn thi
cuối cùng không được như mong muốn, nhưng ngày thi hôm đó Phương đã gặp Hoàng
Ân.Cánh cổng trường thi gần như sắp khép lại, Phương nép mình bên gốc cây
Phượng trước cồng trường để chờ anh họ tới đón.Cơn mưa cứ bổ xuống trên vai,
cặp vai cứ run lên vì lạnh buốt.Ngày ấy chỉ có cây phượng mong manh che những
giọt mưa nặng trĩu, trạm xe buýt đơn sơ chỉ có mỗi cái biển con con. Phương đưa
mắt nhìn xung quanh tìm kiếm ông anh họ, từ cánh cửa bên hông trường một người
con trai choàng bộ áo mưa màu nâu sẫm đi ra, chiếc xe từ từ đi ngang qua chỗ
Phương núp, dưới cơn mưa đó Phương chỉ kịp nhìn ra đó là Hoàng Ân_ người vừa
coi thi mình xong.Hoàng Ân đi lướt qua người Phương kèm theo cơn gió nhẹ khiến
Phương phải lùi về phía sau.Chiếc xe đi được một đoạn, thì bỗng dưng xe quay
lại, chiếc xe xoay đầu quay lại dừng trước mặt Phương:
- Em có cần quá giang không?_Những giọt mưa làm ướt sũm mái tóc người con trai
đó, và người đó là Hoàng Ân ngày ấy.
Phương nhìn Hoàng Ân đầy cảm kích
- Dạ. Không . Em cảm ơn. Em có anh tới đón rồi ạ.
Hoàng Ân tạm biệt Phương rồi đi tiếp về phía trước, đoạn đường ngày hôm đó, từ
giây phút đó cơn mưa se lại tuy lạnh nhưng lại ít buốt giá hơn.
Phương từng nghe đâu đó có lời nói, họ bảo rằng “Nếu hai người lạ, vô tình gặp
nhau dưới một cơn mưa, họ sẽ yêu nhau mãi mãi.” Không biết có thể gọi Phương và
Hoàng Ân lúc đó là người lạ, là vô tình không, nhưng họ đã gặp nhau dưới một
cơn mưa.
Phương giật mình trở lại thực tại lạnh lẽo đó, lại sắp một mùa đông nữa rồi,
một mùa đông không có anh.Phương cất máy ảnh vào trong chiếc túi xách rồi đứng
phía trong chỗ ngồi chờ xe buýt.Cơn mưa bắt đầu nặng hạt, thí sinh cũng về hết,
con đường dưới mưa giờ vắng lặng đến u buồn. Phương ngồi trong im lặng và cũng
chẳng biết mình đã bỏ lỡ bao nhiêu chuyến xe buýt đi qua. Cơn mưa phất phơ giữa
bầu trời ngày càng u ám, cây phượng ngày ấy vẫn còn đó, Phương vẫn đứng đây,
chỉ có một điều khác biệt là không ai dừng chân hỏi cho quá giang. Phương để
chiếc túi lại bên ghế chờ, bước ra bên hiên của mái che, đưa tay nâng mấy giọt
nước mưa rơi xuống, mỗi giọt mưa là mỗi dòng kí ức lại chạy về trong sâu thẳm
tâm trí Phương.
- Em muốn quá giang không?
Có tiếng nói phát ra từ phía sau lưng, nghe sao quá đỗi thân thuộc, nhưng
Phương không dám quay lưng lại, vì sợ chính những điều đó chỉ đang ùa về từ kí
ức của Phương mà thôi, sẽ đâu lắm nếu điều đó không phải sự thật. Tiếng nói ấy
phát ra một lần rồi lại im lặng trong cơn mưa ngày một nặng hạt, lòng Phương
bỗng chốc đau đớn như những hạt mưa kia là hàng ngàn mũi dao đang đâm sâu vào
một vùng được gọi là kí ức. Bước chân cũng tự mình bước về trước trong vô thức,
Phương bước ra khỏi hiên chắn trạm xe buýt, đứng dưới mưa như một đứa ngốc
nghếch hay điên khùng hoặc đơn giản là trong vô thức ấy muốn một lần được cơn
mưa xóa tan đi sự đau đớn khi thiếu mất đi một điều rất quan trọng. Bước chân
kia cứ vô hình kéo Phương đi về trước, cho đến khi có đôi bàn tay to lớn, chắc
chắn nếu giữ Phương lại. Một cánh tay quàng qua cổ Phương kéo đôi chân bước lùi
về phía sau. Kéo lưng cô tựa vào một đôi ngực ấm. Phương khựng người bởi hơi ấm
sau lưng sau rất đỗi quen thuộc. Cô giật mình lại một lần nữa muốn bước tiếp đi
để cơn mưa kia xóa nhòa đi sự hoang tưởng đáng ghét ở trong cô, nhưng bàn tay
đó lại níu cô một lần nữa và siết chặc hơn nữa tình cảm bộc phát trong trái tim
Phương. Phương bừng tỉnh bởi hình như đó chẳng phải là sự hoang tưởng, nhưng
Phương cũng không đủ can đảm tin rằng đó là một sự trở về hay một sự gặp lại.
Phương buông cánh tay của người phía sau, quay lưng lại....
Phương sững người bởi hình như không phải Phương đang mơ, người trước mặt là
một Hoàng Ân thật sự , một Hoàng Ân bằng da bằng thịt. Phương vẫn còn nghi ngờ
đôi mắt mình đã bị nhòa đi dưới mưa, cô mân mê đôi tay bé nhỏ lên khuôn mặt mà
bấy lâu nay vẫn thường nhung nhớ. Đúng là anh, một Hoàng Ân , một đười ươi
Hoàng Ân, anh đang đứng trước mặt cô, không phải là một ai khác. Vẫn đôi mày
ấy, đôi mắt, cái mũi, đôi môi,... vẫn cái dáng người đó, cách ăn mặc đó,...
Chẳng ai khác hiện diện trước mặt Phương sau bao nhớ nhung cứ chất chồng, nhưng
Phương chẳng mạnh dạn mà ôm lấy Hoàng Ân như cô từng mơ ước, vì vẫn hoang mang
một điều: đó còn là Hoàng Ân của 6 năm trước nữa không?.
Phương vẫn bần thần đến ngớ người để cơn mưa kia ướt đẫm cả hai người, Phương
muốn đưa tay ra nhưng không làm được, và khi chưa làm được điều đó, thì bàn tay
chắc chắn của Hoàng Ân đã lôi lấy tay cô, ôm con người bé nhỏ ấy vào trong lòng
mình. Một cái siết thật chặc đến mức tưởng chừng Phương không thở nổi, nhưng
cái ôm đó chẳng thấm thá gì so với tình cảm bấy lâu dồn nén trong lòng Phương
và cả người con trai đang siết cô thật chặc trong vòng tay. Đôi cánh tay buông
xuống vô định cũng dần dà không thắng nổi tình yêu chất chứa bấy lâu. Phương
đưa đôi tay nhẹ nhàng ôm vào tấm lưng ướt sũng của Hoàng Ân. Hai người cứ đứng
như vậy, một hồi lâu, chẳng ai nói ai câu gì...
“ Những người gặp nhau vô tình dưới một cơn mưa có đúng họ sẽ yêu nhau mãi
mãi???”
NHỮNG ĐIỀU EM CHƯA BIẾT...

California hơn 5 năm trước...
Hoàng Ân từ giảng đường trở về sau một ngày mệt mỏi, vứt balo xuống giường anh
lấy điện thoại gọi về Việt Nam, điện thoại hiện lên số của Phương nhưng chỉ vọn
vẹn giọng của cô tổng đài “Thuê bao quý khách vừa gọi,....”
Hoàng Ân qua Mỹ được hơn một tháng, anh bắt đầu quen với nhịp sống bên đây,
nhưng từ khi qua anh gọi về cũng chẳng tài nào liên lạc được với Phương. Hoàng
Ân mệt lữ, đặt lưng xuống giường, anh cầm cái khung hình để hình hai người,
vuốt nhẹ lên khuôn mặt Phương rồi thiếp đi từ lúc nào không hay.
California gần 4 năm trước...
Hoàng Ân nhớ Việt Nam, nhớ Phương da diết, nhưng vì nguyên vọng của ông nội
ngày một già yếu, anh phải cố gắng ở lại để học cho thật tốt.
Những nỗi nhớ mang tên người con gái anh yêu cứ một làm cho anh khó chịu, và
đau khổ hơn. Từ ngày anh đi, chẳng hiểu sao lại không liên lạc được điện thoại
với Phương nữa. Hoàng Ân gởi hàng loạt mail cũng không thấy Phương trả lời. Lo
lắng vì nghĩ Phương đã giận mình nên lần đó Hoàng Ân đã lén ông về Việt Nam. Vì
chỉ xin nghĩ phép một thời gian ngắn nên Hoàng Ân vội vã quay về, vừa về đến Đà
Nẵng anh đã tới nhà trọ của Phương, nhưng không có Phương ở nhà. Hoàng Ân muốn
tạo cho người mình yêu một sự bất ngờ.
- Cô lấy cho con 656 bông hồng trắng._ Hoàng Ân đưa tay chỉ vào những bông hồng
trắng nhã nhặn giữa một rừng bông hồng trong sạp bán hoa.
- Sao con không lấy 1000 hay 999 mà lấy 656 bông?
- Dạ. Là những ngày số ngày con đã không ở bên cạnh bạn gái con._ Hoàng Ân cười
nhìn cô bán hoa đang lựa chọn từng bông hồng cho vào một bên.
Hoàng Ân luôn xem tường facebook của Phương hằng ngày, nhưng anh không viết lên
tường hay bình luận bất cứ điều gì, anh cũng không nhắn tin qua facebook cho
Phương. Trong suy nghĩ của Hoàng Ân anh chỉ muốn mỗi Phương được nghe những lời
quan tâm từ anh chứ không phải được đăng cho người khác cùng xem xét và vốn dĩ
anh không muốn người khác bàn tán về
Phương hay về hai người. Hoàng Ân cũng không nhắn tin qua facebook, vì anh sợ
ảnh hưởng chuyện học hành của Phương, hay đơn giản vì việc sai múi giờ mà anh
không muốn Phương phải vất vả.
Lấy xong bó hoa hồng, Hoàng Ân tới quán cafe quen thuộc của hai người để mong
gặp Phương bất ngờ, anh muốn đem đến cho bạn gái một sự ngạc nhiên đáng nhớ.
Quán Omely cafe bên góc đường, 5 giờ chiều vẫn còn vắng lặng. Cái khung cảnh
hoa lá kia quá đỗi quen thuộc với Hoàng Ân khi còn ở Việt Nam. Anh đoán thể nào
tầm 5-6h học xong Phương cũng đem laptop ra quán, nhâm nhi tí cafe rồi nghe
những bản nhạc quen thuộc ở đây.Hoàng Ân lựa góc bàn quen thuộc, anh kéo chiếc
ghế may ra một bên nhẹ nhàng đặt bó hồng lên, rồi kéo chiếc ghế khác ngồi bên
cạnh lấy cái ipad ra đọc vài ba bài báo.
Ngồi được một lát, phía cảnh cửa có người đang bước vào, Hoàng Ân nghiên đầu
nhìn ra ngoài. Đó là Hoàng Hải _ bạn thân của Phương. Hoàng Ân muốn đứng dậy
bước ra chào Hoàng Hải, nhưng nhìn Hoàng Hải bảnh bao, lịch lãm lại cầm một bó
hồng đỏ trên tay, nên anh im lặng quay đầu về hướng khác.
Hoàng Hải chọn góc bàn phía trong cùng, đưa bó hoa cho người bồi bàn cắm vào lọ
và đặt lên bàn.
Một lát sau, người mà Hoàng Ân chờ đợi cũng bước vào, cái áo sơ mi voan với
chiếc áo khoác bung nút quen thuộc làm Phương không bao giờ lẫn đi giữa cái
chốn đông người kia. Hoàng Ân cười và định đứng dậy nhưng bỗng khựng người vì
người con gái kia không nhìn về phía mình và nhìn về phía góc cuối quán nơi
Hoàng Hải đang ngồi. Hoàng Ân đành ngồi xuống ghế, im lặng chờ đợi.
6h... Phương bước về phía cuối quán, ngồi xuống đối diện Hoàng Hải, hai người
nói gì Hoàng Ân không nghe thấy, anh chỉ ngồi lướt ipad và nhấp tí cafe đen.
Ngồi được một lát, Hoàng Ân quay lưng nhìn về phía sau, một cảnh tượng mà anh
không muốn nhìn thấy một tí nào. Hoàng Hải nắm tay Phương và hôn lên trán người
con gái anh yêu. Bỗng nhiên lòng Hoàng Ân quặng lại đau thắt, anh không biết
phải làm gì tiếp theo, là bước về phía Hoàng Hải và cho Hoàng Hải một cú đấm,
nhưng như thế đối với Hoàng Ân nó quá trẻ con và vô lại. Hoàng Ân nắm chặc bó
hồng bên cạnh, đôi mắt cay lên vì nóng. Bản thân anh bây giờ chẳng biết nên làm
gì đây, phải chăng có một sự thay đổi trong quảng thời gian 656 ngày đã qua,
hay là bản thân anh không làm tròn trách nhiệm với người anh yêu thương.
Hoàng Ân đặt tờ tiền dưới ly cafe đã nguội lạnh, anh bỏ mặc bó hoa hồng cô đơn
bên chiếc ghế may, đứng lên đi về phía cổng. Vừa ra khỏi quán cafe tính đưa tay
gọi taxi thì điện thoại bên cali gọi. Hải Anh _ Cô em cùng lớp gọi Hoàng Ân về
bên Mỹ gấp để sửa chữa sai sót trong bài luận văn đang làm dở. “Nếu anh không
qua sửa liền anh sẽ mất điểm môn này đó.”_ Tiếng Hải Anh thúc giục. Hoàng Ân
vội vã gọi taxi rồi đi thẳng ra sân bay, bay lại về Mỹ.
California 3 năm trước.
12 giờ đêm...một ngày mùa đông lạnh buốt... Sau một buổi tối làm thêm, Hoàng Ân
trở về căn phòng với bộn bề nhớ nhung. Có một điều mà Hoàng Ân tự nhận mình đã
sai lầm trong một năm trước là anh không gặp được Phương. Trong thứ tình cảm
sâu đậm mà anh dành cho người con gái ấy, có cái được anh gọi là niềm tin và
anh chẳng thể nào đánh mất được. Hoàng Ân tin Phương, tin tình cảm cô dành cho
anh và quan trọng hơn anh hiểu hơn ai hết tình cảm mình dành cho người con gái
ấy.
Hoàng Ân trầm mình trong bồn nước ấm, anh đăm chiêu nghĩ về một nơi xa xăm, anh
nhẩm đi nhẩm lại những ngày tháng. “Có lẽ Phương đã tốt nghiệp rồi...” , “Mình
cũng sắp học xong rồi...” Một mớ hỗn độn trong đầu Hoàng Ân, tình yêu to lớn
những sự nghiệp gia đình không kém phần quan trọng, anh phải bước tiếp trên con
đường này rồi sẽ bên người anh yêu thương đến cuối cùng.
Tắm rửa xong, Hoàng Ân mở laptop, anh lướt vội qua trang chủ rồi vào tường
facebook Phương, anh nhìn kĩ những bức hình của Phương, rồi trầm ngâm đọc những
dòng trạng thái hằng ngày của Phương. Hoàng Ân dừng lại ở tấm hình Phương trong
bộ đồ cử nhân ở lễ tốt nghiệp. Anh bật cười nhìn bức hình của Phương rồi coppy
về laptop.
“Thời gian trôi lâu quá em ha?...”
California 2 năm trước.
Cuối cùng Hoàng Ân cũng hoàn thành khóa học của mình. Lễ tốt nghiệp hoàn thành
cũng là lúc Hoàng Ân nóng lòng trở về Việt Nam. Lấy xong bức hình tốt nghiệp,
Hoàng Ân ghé quầy hàng gần nhà mua cái khung hình đặt vừa vặn hai tấm hình tốt
nghiệp của anh và Phương. Dọn dẹp hành lý xong xuôi, anh đặt khung hình lên
trên cùng đóng vali và ra sân bay chờ chuyến bay sơm về Việt Nam.
Đà Nẵng, Việt Nam 2 năm trước.
Chuyến bay VietNamAirline gần nhất cũng đã đáp xuống sân bay Đà Nẵng. Hoàng Ân
vội vã về nhà gặp và chào hỏi ông nội. Vừa về nhà xong anh đã vội cất hành lý
lấy xe và đi ra ngoài, nhưng chưa kịp nổ máy Hoàng Ân đã bị tiếng gọi từ trong
nhà gọi vọng ra.
- Đi đây vậy con? Vào nhà có việc ông cần bàn.
Hoàng Ân không thể là đứa cháu không biết nghe lời sau nhường ấy năm xa nhà.
“Để lát đi tìm Phương sau vậy.” Trong tâm trí Hoàng Ân giờ vỏn vẹn những suy
nghĩ về Phương, nỗi nhớ không tên muốn thốt lên thành lời, muốn da diết kiếm
tìm, và mong mỏi sự hội ngộ ngay tức thì.
Hoàng Ân kêu anh thư kí tới, đưa tấm hình Phương ra và thủ thỉ và tai.
Chiều...Sau cả ngày bên cạnh ông nội để xem xét lại các vấn đề trong công ty,
Hoàng Ân vẫn cần mẫn với mớ hồ sơ được ông giao cho, vì anh muốn mình hoàn
thành tốt nhiệm vụ quản lý công ty mà ông đã giao phó.
- Cốc..cốc...
Anh thư kí được ông nội giao bên cạnh Hoàng Ân, bước vào bên cạnh chiếc bàn làm
việc.
- Sao rồi ? _ Hoàng Ân điềm đạm nhìn anh thư kí.
- Nghe nói là cô ấy đi học cao học rồi ạ.Hiện tại không có ở Thành phố.
- Vậy chứ ở đâu?
- Ở Hà Nội.
- Ừm..Anh điều tra giúp em địa chỉ cô ấy rồi gởi qua điện thoại cho em.
Có lẽ không tập trung được cho công việc, Hoàng Ân ngẫm nghĩ một tí, rồi đẩy
chiếc ghế quay ra một bên, anh vớ lấy chiếc điện thoại, gọi cho thư kí riêng.
- Đặt cho tôi một vé bay ra Hà Nội. Ngay bay giờ.
Dứt câu Hoàng Ân vớ vội cái áo vest trên giá, lái xe thẳng ra sân bay.
Hà Nội...
Chiều mưa, phố Hà Nội day dứt trong nỗi nhớ vay quanh, bóng người đi ngoài phố
cứ tập nập nhưng chập choạng và mở ảo trong mắt Hoàng Ân. Bóng anh nổi lên giữa
dòng người đang đi trên đường. Anh nhận được tin nhắn của thư kí rồi tra kĩ
lưỡng địa chỉ nhận được bằng điện thoại.Trời ngày một tối, cơn mưa bắt đầu một
đêm vắng lặng, chiếc taxi chạy băng băng trên đường, con đường tưởng chừng sao
xa thế, Hoàng Ân chờ đợi rồi lại cười thầm một mình. Cơn mưa ngày một nặng hạt,
chiếc taxi cũng dừng cuối đường, Hoàng Ân nhẹ nhàng mở cửa xe và nhìn một lượt
tìm địa chỉ. Hoàng Ân bỗng dừng ánh mắt ở nơi có cánh cửa đang len lói ánh
sáng. Ở đó có Phương, nhưng không chỉ một mình Phương. Phương đang nhìn về phía
người con trai phía trước. Người con trai có dáng người cao, đang ướt sũm vì
những cơn mưa. Hoàng Ân sững sờ nhìn người con trai đó, mà đúng hơn anh đang cố
nhìn vào ánh mắt của Phương, vì mải mê tìm điểm dừng ở đôi mắt ai kia mà Hoàng
Ân cũng không biết bản thân mình đang bị làn mưa kia làm ướt đẫm. Rồi người con
trai đang đứng đối diện Phương, đối diện với người con gái Hoàng Ân yêu thương,
đã ôm người con gái của anh vào lòng. “Mình không thể để em bên người
khác...như lần trước...”_ Dòng suy nghĩ thôi thúc Hoàng Ân bước về phía Phương,
anh chuẩn bị chạy thật nhanh ...
Bước chân vừa bước , thì tiếng chuông điện thoại ren liên tục, Hoàng Ân định
bụng tắt máy thì thấy ở nhà gọi.
Ở đầu dây bên kia tiếng cô giúp việc gấp gáp
- Cậu ơi... Cậu ở đâu vậy. Cậu về gấp đi, tự dưng ông lại phát bệnh...
Bước chân tính bước về phía trước vội quay đầu bước vào chiếc taxi đang chờ.
- Chay ra sân bay nhanh nhanh giúp cháu.
Chiếc taxi nổ máy quay đầu đi về hướng trung tâm thành phố, để lại mặc ai những
day dứt, đớn đau, cả những ghen tị, lo lắng...
Kể từ ngày hôm đó ông nội Hoàng Ân phải nằm điệu trị tại bệnh viện, theo tâm ý
của ông nội Hoàng Ân phải chuẩn bị mọi thứ để tự mình quản lý công ty cho ông.
Hoàng Ân xanh xao và gầy gò hẳn với những lo toan vất vả.
28 Tuổi, Hoàng Ân trưởng thành trong hình ảnh một chàng trai thành đạt, và được
nể phục với vị trí của một người cháu hiếu thảo. Hai năm kể từ khi về Việt Nam,
với ý định của ông nội nên Hoàng Ân quyết tâm củng cố địa vị, đến giờ phút đó
có lẽ Hoàng Ân là một trong những ông chủ trẻ thành công nhất. Hoàng Ân chăm
chỉ làm việc và lo lắng cho ông nội. Đến khi ông nội Hoàng Ân qua đời, mọi gánh
nặng công việc lại chất chồng, tưởng chừng
sẽ không còn chút thời gian cho Hoàng Ân nhớ về người con gái mình yêu
thương...
- Thưa anh, hiện tại cô ấy đang tác nghiệp tuyển sinh, ở đường X
- Tôi biết rồi.
Hoàng Ân xoay người nhìn về phía cửa sổ, anh nhìn một lượt những tòa nhà cao
tầng xung quanh. “Giờ đến lúc anh gặp em được rồi nhỉ? Anh sẽ diệt tận gốc
những thằng nhóc bên cạnh em”_ Hoàng Ân bật cười, một lần nữa anh chạy nhanh ra
nhà xe, và lần này Hoàng Ân chẳng kịp vớ lấy cái áo vest.Đó cũng là lúc anh đã
lo xong lễ tang cho ông nội, và hoàn thành tốt những công việc quan trọng của
công ty.
Cổng trường ngày trước Hoàng Ân đi coi thi vẫn như ngày nào, Hoàng Ân vẫn nhớ
vẹn nguyên buổi chiều hôm đó, cái cảnh Phương đứng dưới cây phượng vĩ.. Hoàng
Ân dừng ánh mắt ở một cái bóng quen thuộc, là Phương, Phương đang đưa máy ảnh
tách tách thật nhanh lúc các thí sinh đi ra cổng trường.Hoàng Ân đứng im lặng
thật lâu, nhìn ngắm từ từ những cử chỉ hành động của Phương.
Cơn mưa ngày càng nặng hạt, trước cổng trường vắng lặng, chì còn mỗi Phương
ngồi im lặng dưới mái che nhà chờ xe buýt, trầm ngâm mà không biết có một người
đang mải miết nhìn mình. Cái se lạnh kèm theo của cơn mưa buổi chiều, Hoàng Ân
từ từ bước qua bên kia đường, đi về phía nhà chờ xe buýt. Phương đang ở phía
trước, nhưng bỗng dưng thẫn thờ bước ra ngoài phía mưa. Hoàng Ân giật mình đứng
lại, anh nhìn sâu vào tấm lưng đang bắt đầu ướt sũm vì mưa.
“Em vẫn yêu anh nhiều mà...
Em vẫn nhớ anh đúng không...
Anh tin tình yêu của em...
Anh đã đúng...”
Dòng suy nghĩ chưa kịp dứt thì bước chân Hoàng Ân và tới phía sau Phương.
- Em có cần quá giang không?
...
....
......
...........
...................
............................
......................................
......................................................
Cơn mưa vẫn kéo dài nhưng có phần rả rích hơn, cái bóng hai kẻ yêu nhau vẫn im
lặng dưới bóng màn mưa kia, cơn gió xô thật khẽ vào những tấm che của mái hiên
nhà chờ xe buýt.Phương đẩy Hoàng Ân ra, nhìn anh , đôi mắt đỏ ửng lên, những
giọt nước mắt chan hòa với mưa mặn đắng nhưng chắc cũng chẳng bằng cái đắng cay
của sự chia xa, nghi ngờ, lo lắng, và quan trọng lớn hơn thảy là tình yêu với
sự mong chờ.
Niềm hạnh phúc dâng cao vô cùng khi hai người gặp lại nhau vào cái ngày không
mấy tươi đẹp, nhưng họ được ở cạnh nhau, cảm nhận được hơi ấm của nhau...
Phương chẳng nói một lời nào, để cơn mưa lạnh giá ướt sũm...
- Em giận anh hả?
Phương im lặng không nói, Hoàng Ân đưa tay lau đi những giọt mưa, hay nhưng
giọt nước mắt trên khuôn mặt Phương.
- Anh xin lỗi.
Hoàng Ân vừa dứt câu, Phương òa khóc thành tiếng như một đứa con nít, vừa khóc
cô vừa đánh tới tấp vào ngực Hoàng Ân.
- Anh là kẻ đáng ghét, là kẻ không ra gì, em ghét anh...em ghét anh lắm...
Hoàng Ân cứ đứng như vậy chịu những cú đánh đau điếng của Phương.Bao nhiêu nhớ
mong, bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu lo lắng của mấy năm qua, Phương cắn răng
chẳng nói gì mà đánh thật đau vào Hoàng Ân như bõ đi những tâm tư trong lòng.
Phương cứ thể đánh Hoàng Ân, cho đến khi không thể đánh anh nữa cô ngã luôn vào
vòng tay ấy, tựa vào lồng ngực nóng hổi và đang đau đớn của Hoàng Ân.Hoàng Ân
đưa tay vuốt mái tóc ướt đẫm của Phương, anh cảm nhận được cái nóng ran của
lòng ngực, của bên trong và bên ngoài đầy nước mắt của Phương đang tựa vào. Mắt
Hoàng Ân cũng đỏ hoe, nhưng có lẽ đó là nước mắt của hạnh phúc thay vì những
đớn đau hay một thứ gì đó. Anh hạnh phúc vì được ôm người mình yêu thương vào
lòng, hạnh phúc vì biết Phương chưa bao giờ hết yêu anh.
Hoàng Ân đẩy nhẹ Phương ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của Phương, anh nhìn
Phương âu yếm rồi nhẹ nhàng hôn lên trán người anh yêu. Cơn mưa mùa hạ lại cứ
rả rích, gió dịu dàng bớt lại và ngoan hiền hơn. Hoàng Ân hôn lên đôi mắt đỏ đã
nhắm nghiền lại của Phương rồi từ từ trao cho Phượng một nụ hôn sâu lắng, ngọt
ngào. Mặc kệ những giọt mưa vây quanh, nụ hôn đầu tiên của hai người , lạnh mà ấm,
đắng cay nhưng lại ngọt ngào.Nụ hôn mang hương vị của cách xa, của nhớ nhung,
của những hờn ghen, lo lắng rồi tuổi hờn.Vậy đó, mà họ đã dành cho nhau sự nhớ
nhung trong cả một thời gian dài đằng đẵng.
Lần đầu tiên Phương tới nhà Hoàng Ân, đúng hơn là lần đầu tiên cô bước vào
phòng anh, căn phòng rộng với phông màu sáng, cái của sổ nhìn ra ngoài mảnh
vườn đầy phong lan. Thay xong bộ đồ Hoàng Ân đưa vì bộ đồ của cô đã ướt đẫm,
Phương bước cạnh cửa sổ nhìn những cành hoa phong lan vừa mới hé nụ.
- Cô chuẩn bị cho cháu ít ca cao nóng.
Tiếng Hoàng Ân nói với cô giúp việc ở phía ngoài cửa.
Phương choàng tay với lấy cái lá đang vướn ngoài cửa, rồi nhẹ nhàng đi dạo
trong phòng, Phương bật cười nhìn hai con danbo trong chiếc hộp kính đang nắm
tay trên đầu giường của Hoàng Ân. Đó là món quà Phương tặng sinh nhật Hoàng Ân
lúc anh 22 tuổi. Là cái mà cô đã phải tỉ mỉ gấp từng tí, rồi dán dán liên tục
mấy hôm mới xong.
Phương bước tới bàn làm việc của Hoàng Ân, chiếc ghê bành màu đen tựa vào góc
tường, cái bàn ngay ngắn với những tập hồ sơ. Phương dừng mắt lại ở hai cái
khung hình đặt chỉnh chệ trên bàn. Phương cầm khung hình thứ nhất lên, đó là
khung hình được ghép hai tấm hình, một tấm hình Phương tốt nghiệp và tấm còn
lại là Hoàng Ân bận đồ cử nhân như Phương.Giữa hai tấm hình có bông hoa bất tử
nhỏ. Phương đưa tay vuốt lấy khuôn mặt Hoàng Ân trong tấm hình, rồi nhẹ nhàng
đặt xuống lấy bức hình thứ hai. Đó là tấm hình Phương và Hoàng Ân chụp chung 6
năm trước, cái lúc ở phòng trọ Phương, hai đứa xem hài xong rồi cùng cột chùm
tóc phía trước chụp hình. Phương còn nhớ như in, lúc đó Hoàng Ân chẳng chịu cột mái trước lên, Phương phải
theo năn nỉ bằng mọi cách, dụ dỗ bằng mọi hình thức Hoàng Ân mới chịu để Phương
cột.Giờ Hoàng Ân còn rửa hình ra đặt trên bàn mà không ngại chụp như lúc đó.
Phương cười, rồi lại đưa tay vuốt nhẹ hết khung hình, như thể để một lần nữa kí
ức đó trở về trong tâm trí.
- Cacao đây cậu.
- Cảm ơn cô. Cô chuẩn bị bữa tối giúp con, xong rồi cô cứ để đó rồi về cũng
được.
Hoàng Ân đẩy nhẹ cửa phòng bước vào, anh hấp dẫn trong cái áo sơ mi trắng bỏ
xộc xệch ở ngoài với cái quần ka ki nâu dài sát mép bàn chân, cái khăn tắm
choàng trên vai, một tay Hoàng Ân bê cái khay với hai cốc cacao nóng bốc có
những làn khói huyền ảo, tay khác anh xoa xoa đầu để tóc bớt ướt.
Phương vẫn đứng ngay bàn làm việc Hoàng Ân và nhìn chăm chú vào bức hình trong
lúc kỉ niệm đang dồi dào đang xen trong tâm trí. Hoàng Ân bước tới bên cạnh,
đặt hai cốc cacao lên bàn. Anh bước phía sau Phương, chòm người cúi xuống đặt
cằm lên vai cô, nhìn vào bức hình trên tay Phương.
- Em đang nghĩ gì vậy?
- Lúc trước.
Phương mỉm cười, đặt khung hình ngay ngắn xuống mặt bàn, rồi lấy tay xoa xoa
cái đầu đang ướt sũm của Hoàng Ân.
- Lớn rồi mà tắm không biết lau đầu hả? Anh để như vậy cộng với nước mưa sẽ
bịnh mất thôi.
- Kệ. Anh khỏe lắm.
- Ừa thì khỏe ghê chưa._ Phương cười rồi xoay người lại nhìn Hoàng Ân.
Phương lấy tay đấm nhẹ vào cái ngực đang phong phanh vì bung hai ba nút áo của
anh.
- Ui da._ bị đánh bất ngờ Hoàng Ân giật mình
- Vậy mà bày đặt bảo khỏe lắm _ Phương cười nhìn bộ dạng đang giả vờ đau đớn
của Hoàng Ân.
- Lau đầu cho anh đi...
Hoàng Ân làm bộ năn nỉ rồi kéo Phương tới bên giường. Anh ngồi xuống cúi đầu và
chìa khăn ra cho Phương làm bộ nũng nịu.
Nhìn bộ dạng Hoàng Ân chỉ khiến cho Phương bật cười.
- Đã nhường ấy năm mà anh không chịu lớn hả?
Phương vừa cười vừa lấy khăn lau khô đầu cho Hoàng Ân.Hoàng Ân chẳng nói gì
choàng tay ôm lấy Phương, rồi tựa vào người cô.
- Anh nhớ em quá.
...
Phương nằm lên cánh tay Hoàng Ân, mệt lử
sau một ngày vất vả và lạnh ngắt do đẫm mưa khá lâu. Cô nhắm nghiền mắt, Hoàng
Ân lấy bàn tay còn lại vuốt lên mái tóc của Phương vừa kể cho Phương những gì
đã xảy ra với anh trong thời gian qua, chuyện gia đình, chuyện những lần về tìm
kiếm rồi lại lạc mất nhau.
- Sao lúc đó anh không tới gặp em mà lại bỏ đi.
- Anh cũng không biết là gì nữa, nhưng nếu em là anh chắc em cũng vậy thôi_
Hoàng Ân vừa nói vừa đưa tay cốc nhẹ lên đầu Phương.
- Không những một lần mà lận hai lần.
- Lần thứ hai, anh không biết người bên cạnh em là ai, nhưng lúc đó anh đã bước
tới, vì anh muốn khẳng định với người đó anh là người yêu của em.Nhưng hình như
số trời, anh lại có việc nên phải quay lưng đi. Lần đầu tiên anh biết là Hưng
thích em rồi, nhưng lúc đó anh khó chịu lắm, chẳng nhẽ tới cho Hưng cái đấm và
nói rằng em là của anh trước mặt mọi người, làm vậy ác độc với Hưng quá.Nên anh
mới quay đi, mà em biết không?...
- Ừm...
- Lúc đó anh cũng không can đảm rằng em còn thích anh.
- Anh không tin em?
- Nói không tin thì không phải, nhưng bản thân do anh mà thôi, anh đi quá lâu,
còn xung quanh em có quá nhiều người con trai yêu thương em.
- Ừm...
- Mà em cũng kì, anh mới đi một thời gian ngắn mà em đổi số điện thoại, lúc đó
anh còn tưởng em không còn thích anh nữa rồi... À... còn em nữa, cứ để con trai
ôm rồi hôn là sao hả?
Phương mở mắt cười tít rồi lại nhắm nghiền lại.
- Mà đừng để anh biết là lúc anh đi em nói thích ai đó nhá, em chỉ toàn nói
thích với anh, chẳng bao giờ nói khác. Em biết quảng đường giữa thích và yêu xa
lắm không. Em không yêu anh hả?
Phương mở mắt, nhìn Hoàng Ân, rồi chúi đầu vào ngực anh, Hoàng Ân choàng cánh
tay lại, ôm thật chặc Phương vào trong lòng.
- Đồ ngốc._ Phương nói rồi khúc khích cười trong vòng tay Hoàng Ân.
- Ừm... thì anh ngốc mà...
Hoàng Ân siết vòng tay rồi nhẹ nhàng cúi xuống hôn vào tóc Phương, để cô từ từ
thiếp đi trong vòng tay ấm áp của anh.
2 tiếng trước tại Ga tàu lửa...
Cái bóng người con trai cao cao, nổi lên hẳng với dòng người đang bước ra từ
phía cổng ra ga.
- Hùng ... ùng.....
Một người phụ nữ không quá 30 nhưng nổi
bật với những nét trang điểm khá đậm trên khuôn mặt, giữa dòng người mệt mỏi và
xanh xao của chuyến tàu dài.
- Cô đưa con xách cho ạ.
Người đàn bà đứng tuổi, nét mặt hiền lành phúc hậu đưa túi hành lý nhỏ cho cô
gái. Rồi im lặng bước ra phía những chiếc taxi đang đỗ.
- Em nói rồi, em tự về được, chị không cần ra đón đâu.
Người thanh niên lên tiếng, mỉm nụ cười thân thiện.
- Em nói anh rồi mà, chị gì không biết, cứ gọi em đi mà, giữa mình mà chị em gì
không biết nữa.
Cô gái liếc đôi mắt đậm những đường kẻ, rồi cười lả lơi.
Bóng ba người bước lên taxi rồi biến mất giữa dòng người.
Đó là Hùng, mẹ Hùng và một người con gái trong những cô gái không phân biệt
tuổi tác đã đỗ trước Hùng.
Và Ga tàu Đà Nẵng....
NGƯỜI THỨ BA...
Bình Nguyên - 2014